วันพุธที่ 29 กรกฎาคม พ.ศ. 2552

No374: Tam Toà, Niềm tin rạng non sông



Hôm nay, khi nhìn hình ảnh đoàn người như biển ngưòi, như thác lũ đổ về quảng trường Thuận Nghĩa để tham dự thánh lễ vào ngày 26-7-2009 với chủ đẻ : Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ” đăng tràn ngập trên các trang điện báo hải ngoại và quốc nội, và ngay trên cổng của toà Giám Mục Xã Đoài, tôi tin rằng, không một người nào không bàng hoàng mà hỏi nhau rằng:

- Tam Tòa ở mô? Người ở đâu ra mà nhiều đến như thế? Niềm tin nào đã đưa biển người từ muôn ngả đường về đây theo hàng lối để nốí kết lại thành tường đồng vách thép, khiến không một thế lực nào có thể ngăn cản được?

- Khi câu hỏi chưa được giải đáp thoả đáng, bạn đọc của việtcatholic.net,còn dịp dựng tóc gáy lên vì bản văn trả lời của Văn Phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài gởi UBND Quảng Bình như sau: “Đang khi Thánh Giá- Biểu tượng của niềm tin chúng tôi còn bị công an Quảng Bình xúc phạm và khi giáo dân của chúng tôi còn bị giam giữ bất công thì chúng tôi chưa thể tới làm việc với UBND tỉnh được”. Người viết thư trả lời là ai thế? Có uống mật gấu hay không mà dám trả lời nhà nước Việt cộng như thế nhỉ?

Thật ra, chẳng phải chỉ có bạn đọc là giật mình kinh ngạc về sự kiện Tam Tòa làm chấn động dư luận thế giới đâu, mà cả phía nhà cầm quyền, tuy có súng đạn, đầu gấu trong tay nhưng vẩn không tránh khỏi cái kinh ngạc tột cùng này. Bởi vì câu chuyện về Tam Tòa còn mới mẻ lắm. Mới chỉ một tuần trước đây, bạn không biết, mà tôi cũng không biêt. Ngay cả những người sống và chết với Tam Tòa, cả những người trong guồng máy của nhà cầm quyền, hay những ngươi gốc ở Tam Tòa, nhưng đã phải xa nơi yêu dấu ấy sau ngày 20-7-1954 vì cái bản án chia đôi đất nước do Hồ chí Minh và Pháp tạo ra, đều không ai dự đoán được là Tam Tòa sẽ trở thành địa điểm thứ ba, như cái tên tiền định là Tam Tòa, vững Niềm Tin đi đòi Công Lý, đòi Tự Do Tôn Giáo, sau sự kiện Tòa Khâm Sứ và Thái Hà tại Hà Nội. Nhưng thực tế, Tam Toà vào ngày 20-7-2009 đã vươn lên tháp đỉnh của Niềm Tin và sức mạnh. Hơn thế, Tam Tòa, có thể sẽ còn là một địa danh khả dĩ chôn vùi thế lực của Gian Ác, Dối Trá và bạo quyền!

Nhưng trước hết, Tam Tòa ở mô? Tam Tòa là một họ đạo nằm trên bờ sông Nhật Lệ, thuộc tỉnh Quảng Bình, trước kia thuộc Tổng Giáo Phận Huế, nhưng đến ngày 15 tháng 5- 2006, Toà Tổng Giám Mục Húế chuyền Nam Giáo hạt Quảng Bình cho Giáo Phận Vinh, từ đó Tam Tòa thuộc Giáo Phận Vinh. Đức Giám Mục cai quản Gíao phận Vinh bổ nhiệm LM Lê thanh Hồng về quản sứ Sen Bằng kiêm xứ Tam Tòa. Tưởng cũng nên nhắc lại, đa số giáo dân của Tam Tòa đã di cư vào nam sau ngày 20-7-1954. Số còn lại cũng tản mát và dĩ nhiên dưới ngọn roi của chiến tranh, người ở lại đã phải nhận nhiều đau thương. Và cho đến nay, 34 năm sau ngày chấm dút chiến tranh, người dân Tam Toà vẫn chưa có điều kiện để tài lập lại ngôi thánh đường đã bị tàn phá bởi chiến tranh, nay chỉ còn trơ lại một cái tháp chuông với sân nền đổ nát.

Rồi theo những bản tin đã được loan tải, ngày 20 tháng 7 năm 2009, giáo dân Tam Toà cùng nhau dựng một láng trại trong sân nhà thờ củ chiều dài 9 mét chiều ngang 6 mét, để có nơi che mưa nắng khi LM đến cử hành nghi thức phụng vụ. Công việc tưởng chừng chính đáng và hết sức bình thường, bỗng nhiên trở thành cơn cuồng phong lôi cuốn cả nước, cả hải ngoại về Tam Toà, khi nhà cầm quyền địa phương huy động một lực lượng công an hùng hậu đến đập phá, triệt hạ láng trại vừa mới dựng và đánh đập giáo dân một cách dã man. Chưa hết, sau khi bị đánh đập một số giáo dân còn bị bắt giam một cách trái phép. Sau sự kiện này, Tam Tòa bỗng trở thành một địa điểm duy nhất trên toàn cõi Việt Nam có hai ngày đại nạn trùng lập vào ngày 20-tháng bảy. Ngày 20 tháng 7 năm 1954, phần đất của họ bị giao cho cộng sản, người dân Tam Toà đã phải bỏ của chạy lấy ngươi, cuốn gói vào nam tìm Tự Do. Và nay lại ngày 20 tháng 7- 2007, họ nhận đòn thù từ nhà nước Việt cộng vì lý do Tôn Gíao!

Còn người ở đâu mà nhiều thế à? Vậy đã ăn thua gì. Lúc gần đây đồng bào ta đã không còn ngạc nhiên khi thấy những hàng hàng lớp lớp người cầm Niềm Tin trong tay mà tiến lên nữa. Trái lại, khi có lời kêu gọi đi tìm Chân Lý, đi đòi lại Tự Do thì sẽ có muôn vạn “ Hàng hàng lớn lớp tiến lên hy sinh vì tình yêu”. Trường hợp Thuận Nghĩa hôm nay chỉ là khởi đầu thôi.. Chỉ có những con mắt đảng, con mắt của gian trá là bàng hoàng kinh sợ vì không hiểu tại sao. những người dân trong tay không một tắc sắt này, kể cả đàn bà trẻ con nữa, lại có thể hiên ngang, không thách đố mà làm cho toàn bộ hàng ngũ của nhà cầm quyền cộng phỉ phải e dè, rúng động!

Và còn hơn thế nữa, tôi dám cá rằng, những kẻ cầm lá thư trả lời của Tòa Giám Mục Xã Đoài trên tay đều há hốc mồm, trợn mắt lên nhìn nhau và nói không thành tiếng, rồi cũng không thể hiểu được tại sao chúng lại nhận được lá thư trả lời đanh thép như thế. Mà có phải là đanh thép không đâu, còn có cả những điều khoản kết tội như kết tội bọn trộm cướp nữa cơ chú! Thật là rụng rời tay chân!

Kề đến, làm gì có mật gấu mà uống, ông ta là một Linh Mục, Người chỉ biết theo tiếng gọi để viết lên sự thật và làm chứng cho sự thật thôi. Nếu các đồng chí biết nghe sự thật thì có việc gì phải la hoảng. Các đồng chí hãy nhớ cho kỹ nhá, Chỉ có tội ác mới chống lại sự thật, chống lại Công Lý mà thôi! Phải thế không nào?

Như thế, câu trả lời ngắn gọn và chính xác nhất cho sự kiện có từng hàng hàng lớp lớp tiến lên và trĩệu triệu người đi và viết cho sự thật là vì từ trong lòng họ đã có niềm tin tuyệt đối vào Đấng”: Ta là Đưòng là Chân Lý và là sự Sống”(X.Ga.4). Một khi họ đi tìm Chân Lý, làm chứng cho Chân Lý thì chính là lúc họ đi tìm Sự Sống. Sự sống trong lẽ thật mới là cuộc sống đáng sống. Người đi tìm sự sống trong Công Lý thì lại sợ cái chết ư? Nếu cái chết đã không làm họ khiếp sợ, há họ lại lo sợ bạo lực và gian dối của tà quyền hay sao?
Họ không sợ hãi, bởi vì lịch sử đã chứng mình rằng: Niềm tin của ngưòi Công Giáo đặt để vào Đấng là Sự Thật, là là Công Lý và là Sự Sống mà biểu tượng là Cây Thánh Gía là vĩnh viễn trường cửu. Không một kẻ nào, một thế lực nào có thể trấn áp, lay chuyễn được. Nếu chỉ tính riêng ở Việt Nam thôi, sự kiện này đã đưọc chúng minh qua các triều Minh Mạng Thiệu Trị, Tự Đức. Nay Việt cộng dám chà đạp Niềm Tin của họ là Đường là Chân Lý, là Cây Thánh Giá thì con đường diệt vong của chúng đã gần kề.

Bởi lẽ, lịch sử cũng cho thấy rằng, Tần thủy Hoàng, bạo ngược hơn đời, mà con cháu y truyền lại không qúa ba đời. Một Tào Tháo gian hùng, đời con Tào Phi chưa chết, cơ nhiệp đã tận. Riêng Hồ chí Minh xem ra về phần độc ác bạo ngược giết người không thua Tần Thủy Hoàng. Phần gian trá còn hơn cả Tào Tháo, đẻ con ra không dám nhận, bản thân xin làm nô lệ cho ngoại thù thì sẽ truyền được mấy đời đây? Liệu có còn tồn tại được hết tuổi đời con của ông ta hay không?

Câu trả lời đã có sẵn ở đây. Suốt từ 3-2-1930 cho đến nay, còn kế ác độc nào trong mưu toan tiêu diệt niềm tin của Tôn Giáo, đặc biệt là Công Giáo mà Hồ chí Minh và tập đoàn Việt cộng chưa đem ra thi hành?

Ngay sau ngày chia đôi nước Việt, đồng bào công giáo di cư vào nam tìm tự do khá nhiều, Hồ chí Minh nhân cơ hội ấy, ngầm kết án người công giáo theo giặc, nên các cơ sở, đất đai, tài sản của Giáo Hội, dù còn ngừơi ở lại trông coi hay tiếp tục việc thờ tự đều bị chúng chiếm đoạt và nhiều nhà thờ khác bị biến thành nhà kho của hợp tàc xã. Việc phụng vụ, tuy không chính thức ra thông báo cấm cản, nhưng cứ đến giớ phụng vụ thì chúng tổ chức phát thanh họp hành phá rối (điều này chúng cũng áp dụng tại một số nơi ở miền nam sau 30-4-1975). Kế đến, ngăn cấm các Linh Mục đến những xứ đạo không còn Linh Mục để cử hành phụng vụ. Việc học sinh dự tu thì coi như chấm hết. Nếu có ngưòi giáo dân đạo hạnh nào được chịu chức Linh Mục thì y như rằng họ đã tốt nghiệp từ đại học…. chui!

Riêng các nhà thờ ờ các tình lẻ hay miền quê thì nhân cơ hội chiến tranh, nhà nước biến nhà thờ, chùa chiền, nơi tôn nghiêm thành những pháo đài chống máy bay. Kết qủa, nếu nhà thờ bị đánh bom tan hoang thì thầy tớ Việt cộng mừng rỡ vì cơ hội tuyên truyền, kể tội ác của đế quốc Mỹ. Tam Tòa cũng là một trong những diện điển hình như thế. Riêng các nhà thờ vùng Cao Bắc Lạng, sau chiến tranh chống Mỹ lại được cải biến thành pháo đài chống Trung Quốc xâm lươc vào năm 1979. Nhờ chiến tranhh ấy, Việt cộng và Trung cộng đã phá nát cho bằng hết những nơi cần phải bảo vệ.

Chỉ có điều không giống ai theo kiểu xã hội chủ nghĩa Việt cộng là: Sau khi để cho Trung cộng phá xập rất nhiều nhà thờ, trường học ở phưong bắc và giết hại hàng chục ngàn dân, quân Việt Nam. Nhà nước chói lọi Việt cộng lại không một nửa lời lên án. Đã thế còn thành lập có đến 40 nghĩa trang thờ liệt sĩ Trung cộng trên đất nước Việt. Rồi đến năm 1999-2000. lại cúng luôn những phần đất béo như Bản Giốc, Nam Quan cho Trung cộng. Qủa thật, đây là một kỳ tích mà những Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống, Mạc đăng Dung nổi tiếng trong nghề cõng rắn cắn gà nhà cũng phải qùy bái phục công trạng bán nước của bè lũ Hồ chí Minh. Chói lọi…. đại chói lọi! Riêng những ngươi đem thân đi chống Trung Quốc năm nào thì ngậm hờn không có lấy một nơi dung thân. May mà nhà nước Việt cộng chưa cho lập bia mộ tập thể với bảng đề: Mồ chôn những tên phản động chống Trung Quốc vĩ đại! May! Thật là may cho những người đã chết…. nhầm trong cuộc chiến ấy!

Tuy nhiên, với muôn vàn mưu ma, chước qủy như thế, Hồ chí Minh và tập toàn Việt cộng cũng không thể nào làm suy giảm được niềm tin của ngươi Công Giáo đặt để lên biểu tượng Thánh Gía. Nói cách khác, càng trong nguy khó, niềm tin ấy càng tăng cao, vững bền và không bao giờ chúng có thể làm cho người công Giáo đi theo đường gỉa dối, gian trá được. Trái lại, khốn cho kẻ giơ chân đạp mũi nhọn. Bởi vì, con đường vô đạo ấy không dẫn chúng đến cuộc tồn sinh. Riêng Niềm Tin của người Công Giáo thì mãi mãi còn đây. Sẽ mãi mãi chiếu sáng mọi con đường, dù là con đường còn nằm trong bóng tối của sự chết và gian trá.

Khi biết không thể thắng nổi niềm tin của người Công Giáo, tại sao Việt cộng còn mở ra vụ Tam Tòa?

Sự thật là: Nhà cầm quyền Việt cộng đã không thể nào khoả lấp được tội trạng bán đất, dâng biển của Việt Nam từ Hoàng Sa, Trường Sa, đến Bản Giốc, Nam Quan, Tục Lãm và nay là Tây Nguyên, cho Trung cộng. Nhưng chúng cũng không dám thừa nhận tội ác này. Việc không dám thừa nhận, hay ngưng ngay tội buôn dân bán nước lại, đã dồn đám thái thú bước vào chân tường. Con đường giải quyết áp lực theo hướng xã hội chủ nghĩa là bạo lực. Đó là lý do của vụ việc Tam Tòa nổ ra. Lẽ dĩ nhiên, nhà nước Việt cộng không muốn gây thêm những xung đột vói các tôn giáo để chế độ sớm cáo chung. Nhưng, vì tình thế, không còn đường lựa chọn, đành phải mở ra những điểm nóng để giải tỏa bớt áp lực của dư luận.

Từ lý luận thực tề này và với một guồng máy công an trị, nhà nước Việt cộng chủ quan là vẫn có thể điều hành được bạo quyền và cũng giải tỏa được áp lực từ nhân dân. Nên khi vụ Hoàng Sa, Trường Sa trở nên sôi động, làm choáng váng dư luận, Việt công đã mở ra trận Toà Khâm Sứ, rồi Thái Hà, để thu hút chú tâm của mọi ngươì vào điểm nóng mà quên đi vụ Hòang Sa, Trưnờg sa. Bản cũ soạn lại, nay đến vụ quặng mỏ Bauxite tây nguyên, và nhiều vụ tàu lạ đuổi bắt ngư dân Việt Nam trong vùng biển Việt Nam, càng lúc áp lực càng đè nặng xuống trên đầu những kẻ bán nước hại dân. Khắp nơi biến động đã sẵn sàng nổ tung. Nay nhà thờ này tổ chức cầu nguyện cho Tây Nguyên, mai đến nơi khác hội thảo. Con vật đến lúc gần chết thêm hung hăng dữ tợn hơn. Cũng thế, nhà nước toan tính “ mở mặt trận “ làng mai“ở Di Linh làm điểm nóng. Kết qủa, cờ chưa đánh đã tan, không thu hút được sự chú ý của nhiều người. Bước vào đường cùng, Tam Tòa như một cái tên tiền định là địa điểm thứ ba, là lựa chọn đánh cuộc cho giải pháp giải tỏa áp lực nhất thời từ vụ Bauxite Tây Nguyên.

Cái kế đánh bùn sang ao của nhà nước này chưa biết đúng sai, nhưng địa điểm chúng lựa chọn thì hoàn toàn sai trái. Sai từ cơ bản đến tính toán. Bởi lẽ, họ không thể đoán ra được sức phản úng của người Công Giáo nói chung và giáo xứ Tam Tòa nói riêng. Đã thế, họ không bao giờ ngờ rằng sẽ nhận được những lá thư trả lời như một bản án của Toà Giám Mục Vinh. Sự khiêm nhường trong lá thư không phải không có, nhưng chắc chẳn rằng bạo lực không thể làm cho ngòi bút đi tìm sự thật ấy uón mình. Đã đứng trước cuộc dầu sôi lửa bỏng, người có trách nhiệm còn cho bọn đầu gấu, công an chìm giả xã hội đen để đánh đập các Linh Mục và giáo dân nữa thì chúng phải nhận lấy tất cả mọi hậu qủa khốc liệt nhất. Chúng phải nhớ rằng, sức mạnh không thể tựa trên bạo lực, vô luật pháp. Hơn thế, qua mọi thời đại, chưa bao giờ máu của người Công Giáo đã đổ ra trong vô ích.

Thay cho lời kết, kính thưa qúy anh chị em trong giáo xứ Tam Toà và Thuận Nghĩa, Quảng Bình, cách riêng những anh chị em đã bị cộng sản hành hung và bị giam giữ vì Chân Lý. Chúng tôi vô cùng kính phục niềm tin vững mạnh và lòng quả cảm của qúy anh chị đã biểu lộ vì đưc tin vì Công Lý. Niềm tin của qúy anh chị em hôm nay không những chỉ đi làm chứng cho Sự Thật, nhưng còn là đi xây dựng một tương lai mà Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền phải được tôn trọng và thể hiện. Từng mỗi bước chân nhỏ bé của anh chị em hôm nay sẽ là những bước vị đại trong vận mệnh của dân tộc ngày mai. Bởi vì từ những bước chân này, Công Lý, Sự Thật sẽ triển nở và thành sức mạnh đạp dổ sợ hãi, tiêu diệt cường quyền và gian dối…

Chúng tôi cũng vô cùng kính phục sự trang nghiêm, tề chỉnh của tất cả mọi người khi đến tham dự những giờ cầu nguyện. Sự trang nghiêm này biểu lộ tâm tình của những người trong lề luật đi tìm Công Lý. Nhưng lại sẵn sàng mạnh mẽ đáp trả những kẻ không có phận sự như bọn đầu gấu, giã hoặc là thành phần bất hảo của xã hội đến phá rối trật tự trong những giờ kinh. Ở đâu thì cũng thế, luật lệ thưởng bảo vệ đời sống yên lành cho ngưoì dân, chứ không bảo vệ cho những thành phần bất hảo đến phá rối này. Nếu luật của nhà nước không có điều khoản quy định ngược lại, hãy đòi buộc nhà hữu trách phải đưa chúng ra trước tòa án.

Được như thế. Tam tòa không còn là nhỏ bé cô đơn bên bờ sông Nhật Lệ, nhưng Tam Tòa đã vươn vai lớn dậy giửa giang sơn. Và còn hơn thế, Tam Tòa đã và đang làm khởi sắc nghĩa vụ cao cả của một người dân trong nước có Độc Lập có tự chủ đi xây dựng Công Lý và Nhân Quyền cho mình và cho toàn dân. Tam Tòa đã không chỉ thắp lên ngọn lửa yêu quê hương trong Nìềm Tin, nhưng còn chiếu sáng Niền Tin đến mọi con đường và đến mọi nơi mọi chốn. Để từ bắc xuyên nam, từ đồng bằng lên đến miền rừng sâu núi thẳm, mọi người, mọi nhà, mọi giáo đường, mọi chùa chiền, mọi thánh thất Cao Đài, Hòa Hào cũng như toàn thể đồng bào ta ở khắp năm châu sẽ cùng nhau chờ một giờ lịch sử của quê hương. Tất cả cùng đồng thanh, đồng hành cất cao tiến hát vì Công Lý. Tất cả cùng khua chiêng, cùng đánh trống, cùng gõ mõ để truyền rao ngày hội của dân tộc đã đến. Tất cả cùng đứng, chung nhau Niềm Tin, tạo sức mạnh để lên giải trừ cường quyền gian dối, buôn dân dán nưóc, để đem lại Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Lý và đời sống ấm no an bình cho Vệt Nam…

Bảo Giang

No373: Tu sĩ bị đánh đập và nhiều cuộc biểu tình của giáo dân diễn ra khắp Việt Nam


J.B. An Dang
Vô Thường, X-Cafe chuyển ngữ
28.07.2009

Lưu ý từ X-Cafe: Chi tiết vị linh mục bị xô ngã từ lầu 2 của bệnh viện theo BBT chúng tôi là quá mạnh bạo và chưa được kiểm chứng, xin đọc với sự cẩn trọng cần thiết.

Hàng nghìn tín đồ đã tổ chức biểu tình và cầu nguyện tại thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội. Tu sĩ bị đánh đến hôn mê và bị xô từ lầu hai của một bệnh viện. Vài người khác bị đánh đập nặng nề trong khi có 30 công an chỉ đứng quan sát. Giáo phận Vinh đã công khai lên án vụ xô sát này.

Hà Nội-Hai tu sĩ đang trong tình trạng nguy hiểm sau khi bị công an và bọn côn đồ đánh đập dã man trong một nỗ lực nhằm ngăn chặn những cuộc biểu tình tổ chức vào ngày 26 tháng 7 tại Vinh (cách Hà Nội 300km về phía nam). Các cuộc biểu tình này được tổ chức nhằm đòi hỏi công lý trước việc dùng bạo lực chống lại cộng đồng người công giáo tại giáo sứ Tam Hòa. Sau khi loan báo tin tức về tình trạng của các tu sĩ, một loạt các cuộc biểu tình mới đã được tổ chức tại nhiều thành phố ở Việt Nam.

Tối hôm qua, văn phòng giáo phận Vinh đã ra thông báo phản đối công an và nhóm côn đồ do công an chỉ đạo tấn công hai tu sĩ. Tình trạng của Cha Paul Nguyễn Đình Phú và Cha Peter Nguyễn Thế Bình là rất nghiêm trọng. Cả hai đã được đưa vào bệnh viện ở Đồng Hới, Cha Paul Nguyễn Đình Phú bị gãy xương và chấn thương đầu trong khi Cha Peter Nguyễn Thế Bình bị đánh đến hôn mê và bị xô từ lầu 2 của tòa nhà.

Tuyên bố của giáo phận cũng phản đối việc công an và côn đồ tấn công bất kỳ ai dám mặc biểu tượng Thiên Chúa Giáo. Trong một vụ xô xát khác, bọn công đồ đã đánh đập dã man chị Nguyễn Thị Yến và đứa con 9 tuổi của chị.

Sáng ngày 26 tháng 7, Cha Nguyễn Đình Phú, mục sư của Du Lộc, bị một nhóm công an mặc thường phục tấn công khi ông đang đi đến giáo xứ Tam Hòa để tổ chức tưởng niệm tập thể với 5 tu sĩ khác của giáo phận Trooc. Vụ tụ tập bắt đầu bằng một cuộc biểu tình hòa bình phản đối việc nhiều tín đồ giáo xứ Tam Hòa bị đánh đập trong khi đang sửa chữa một nhà thờ bị hư hại, 7 tín đồ đã bị bắt giữ.

Sự kiện này thu hút 170 tu sĩ, 420 tín đồ và khoảng 500 giáo dân tại giáo phận Vinh và các giáo phận lân cận, rải rác từ 19 sở hạt. Khi đi đến Tam Hòa, 3 phụ nữ đã bị một nhóm người tấn công. Cha Paul Nguyễn đã cố gắng can thiệp bảo vệ nhưng “trước khi tôi có thể nói được lời nào thì họ đã để người phụ nữ qua một bên, quay sang tôi và đánh tôi dã man sau khi nhận ra tôi là một tu sĩ. Có ít nhất 30 công an mặc đồng phục bên cạnh đứng nhìn một cách thờ ơ khi tôi bị tấn công”, ông nói.

Vụ đánh đập đã làm ông bị gãy xương và chấn thương ở đầu và mặt. Ông đã được một nhóm tín đồ giải cứu và đưa đến bệnh viện. Sau đó, bọn côn đồ trước đó đánh ông đã đến bao quay bệnh viện, chúng được trang bị dùi cui và các hung khí khác.

Văn phòng giáo phận Vinh ngay lặp tức đưa ra phản đối công khai đến Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Bình và yêu cầu Cha Peter Nguyễn Thế Bình, mục sư giáo phận giáo xứ Hà Lợi bên cạnh, đến thăm Cha Paul Nguyễn, cùng đi với ông là Phó Chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Trần Công Thuật. Khi đến bệnh viện thì ôngThuật đã bỏ đi. Một nhóm côn đồ trang bị hung khí đánh đập tàn bạo vị linh mục đang nằm một mình đến bất tỉnh sau, sau đó xô ông xuống khỏi lầu 2 bệnh viện.

Tin tức về vụ tấn công hai tu sĩ và những tín đồ khác đã tạo ra một vụ biểu tình mới. Tối hôm qua, tại thành phố Hồ Chí Minh hơn hai nghìn người đã tụ tập cầu nguyện tại tu viện Dòng Chúa Cứu Thế yêu cầu chính quyền Việt Nam ngay lập tức chấm dứt khủng bố Giáo hội.

Gần như cùng lúc với buổi cầu nguyện tại thành phố Hồ Chí Minh, những cuộc tụ tập khác cũng được tổ chức tại Dòng Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội, thu hút hàng nghìn tín đồ tham dự. Vào buổi tối tại Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình hàng nghìn giáo dân đã tuần hành trên đường phố, cầu nguyện và yêu cầu thả 7 tín đồ đã bị bắt giữ tại Tam Hòa tuần trước.

Cha Võ Thành Tâm, thư ký trường tu sĩ tại giáo phận Vinh, đã lên án sự tàn bạo của công an tại tỉnh Quảng Bình nhưng ông tán dương việc công an Vinh cho phép các tín đồ tuần hành hòa bình vào tối qua.
Nguồn: Asian News

No 372: Biểu tình KHÔNG phải là “phản bội Tổ Quốc”




Vietnam China Protest

Biểu tình, phản đối, chỉ trích Nhà nước Việt Nam (NNVN) và những người lãnh đạo cơ chế độc đảng này KHÔNG phải là hành động “chống phá đất nước” hay “phản bội Tổ Quốc”. Chống độc tài, tham ô và bất công KHÔNG phải là thái độ quay lưng lại với quê hương, đồng bào ở bên nhà. Ngược lại, có thể nói rằng phần lớn thái độ của những người Việt Nam biểu tình nhân các chuyến công du của Thủ tướng, Chủ tịch NNVN là chỉ nhằm thể hiện quan điểm và nguyện vọng trong tinh thần ôn hoà và xây dựng.

Rất tiếc là ông Nguyễn tấn Dũng và NNVN đã không muốn nhìn nhận thiện chí của những người biểu tình như vậy.

Theo Thông tấn xã Việt Nam (TTXVN), “Thủ tướng nhấn mạnh Nhà nước luôn coi kiều bào là một bộ phận máu thịt không thể tách rời của dân tộc Việt Nam và luôn có trách nhiệm với kiều bào.” Tuy nhiên, trong thực tế thì ông Nguyễn Tấn Dũng không hề có bất cứ một cuộc tiếp xúc chính thức nào với cộng đồng người Việt ở nước ngoài, hay lên tiếng đáp lại lời đề nghị đối thoại ôn hoà và nghiêm chỉnh của một số đoàn thể, tập hợp, cộng đồng đã nêu ra trước khi ông đến Mỹ. Do đó, dư luận nhìn thái độ của người đại diện NNVN không có gì khác hơn chỉ là lời tuyên truyền cố hữu, hơn là một phát biểu chân tình.

Cũng cùng lúc đó, trong buổi tiếp xúc một số nhỏ Việt kiều thân NNVN, ông Nguyễn tấn Dũng còn cho rằng những người biểu tình là “còn mặc cảm với quá khứ”. Ông nói điều này hoàn toàn sai, hay ít nhất là ông đã nhận được những báo cáo sai về thực trạng của cộng đồng người Việt ở nước ngoài.

Trước nhất, cộng đồng người Việt ở nước ngoài không có gì để mặc cảm với quá khứ. Ở hiện tại, thì cũng là KHÔNG. Và không những thế, NNVN lại đang cần nguồn ngoại tệ từ những người Việt xa xứ hơn bao giờ hết.

Kế đến, trong số những người đi biểu tình có rất nhiều khuôn mặt trẻ và trung niên. Đây là một thành phần hoàn toàn không có hận thù, vì vào thời điểm tháng 4/1975, những người này chưa sinh ra, hoặc còn rất trẻ. Mặt khác, cũng trong lớp trẻ bất đồng chính kiến với NNVN, có vô số người sinh trưởng tại Hoa kỳ. Thành phần tuổi trẻ này không có mặc cảm gì với quá khứ.

Mặt khác, ngoại trừ một vài lời phát biểu cảm tính có vẻ phẫn uất vì các kinh nghiệm đắng cay do chế độ hiện tại gây ra, người ta không nghe thấy có bất cứ sự khích động hận thù, bạo động nào. Hầu hết những khẩu hiệu được đám đông hô to là: “Tự Do cho Việt Nam, Nhân quyền cho Việt Nam, Dân chủ cho Việt Nam, Dẹp bỏ tham nhũng, Đả đảo Cộng sản, v.v…”. Những lời này chỉ nói lên quan điểm và nguyện vọng của những người còn quan tâm đến hiện tình đất nước — một sự kiện mà đúng ra một nhà nước thực sự của dân, do dân, vì dân đã phải trân trọng ghi nhận, thay vì là hiềm khích. Ngay cả khẩu hiệu “Đả đảo Nguyễn tấn Dũng”, NNVN và bản thân ông Dũng cũng không nên lấy đó làm đố kỵ, mà phải tự hỏi rằng tại sao những người này đả đảo ông, thay vì hoan hô. Vì thế, những người Việt này biểu tình không phải là vì còn mặc cảm gì với quá khứ.

Nếu ông Dũng nói rằng Việt kiều là một bộ phận của Việt Nam, rồi kêu gọi “khép lại quá khứ và đoàn kết xây dựng đất nước”, thì đúng ra chính ông phải thể hiện tinh thần hoà giải này bằng cách chính thức tiếp xúc, lắng nghe và đối thoại với những kiều bào bất đồng chính kiến đang sinh sống ở ngoài nước. Rất tiếc là ông Dũng và toàn phái đoàn đã không tự tạo ra cơ hội để “khép lại quá khứ và đoàn kết xây dựng đất nước”. Ngược lại, chính thái độ dửng dưng, đố kỵ của ông và NNVN đã đào sâu thêm hố mâu thuẫn giữa đảng CSVN và những người Việt ngoài đảng đang sinh sống ở nước ngoài.

Ở thời điểm này, ông Nguyễn tấn Dũng và NNVN cần mạnh dạn nhận diện thực tế ở trong và ngoài nước.

Ở trong nước, tình hình kinh tế, xã hội và chính trị của nước ta đang mỗi ngày trở nên khó khăn hơn. Sự khủng hoảng này không do thế lực thù nghịch nào gây ra cả! Nó là hậu quả của các chính sách đầy sai lầm, thiếu sót trong thời gian qua. Nếu NNVN đã tạo cơ hội đóng góp đồng đều cho mọi công dân, đặc biệt là những người ở ngoài đảng và NNVN, thì các vấn đề lớn của Việt Nam ngày nay như bất ổn chính trị, khủng hoảng kinh tế và suy thoái xã hội có thể đã không xảy ra một cách tồi tệ như hiện nay; và với sức lực cả nước, thì phần lớn những khó khăn này đã được hoá giải.

Việt Nam ngày nay không thiếu người tài và có tâm huyết, ở cả trong và ngoài nước. Chỉ cần nhìn lại sự đóng góp ý kiến của rất nhiều người trong giai đoạn sắp xảy ra Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ X (là đại hội lần thứ mười của đảng CSVN, được tổ chức từ ngày 18 đến 25/4/2006 tại Hà Nội), người ta có thể tin được rằng nếu NNVN thật sự muốn nghe ý kiến và đề nghị cải cách, xây dựng của người dân thì tình hình đất nước đã không có nhiều vấn đề nghiêm trọng như hiện nay. Vì sự chủ quan, độc đoán đó, chủ đề “Nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng, phát huy sức mạnh toàn dân tộc, đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới, sớm đưa nước ta ra khỏi tình trạng kém phát triển” của Đại hội X đã cho ra một hậu quả hết sức mâu thuẫn. Nếu ông Nguyễn tấn Dũng và NNVN thật sự muốn đất nước cất cánh trong hoà bình, tự do và đoàn kết thì điều đầu tiên ông cần làm là thật sự mở cửa, bằng cách cho toàn dân có cơ hội được phát biểu một cách tự do những nhận định, phê bình và ý kiến đóng góp, xây dựng của họ. Cánh cửa này đồng thời cũng phải rộng mở cho những cá nhân và đoàn thể đối lập với đảng CSVN. Có được như vậy thì những bế tắc hiện nay mới có thể có được cơ may hoá giải một cách sớm sủa và hiệu quả.

Mặt khác, nếu những nhân tài ở ngoài đảng CSVN, và cũng không thuộc các tổ chức chính trị, có cơ hội tham gia vào hàng ngũ quản lý, diều hành bộ máy nhà nước, thì chắc chắn hiện tình nước nhà đã tốt đẹp hơn nhiều.

Đối với tập thể người Việt ở hải ngoại, ông Dũng và NNVN cũng cần phải có thái độ và chính sách mới.

Trước nhất, chính phủ do ông lãnh đạo cần có thái độ ôn hoà và công khai lên tiếng đề nghị tiếp xúc, đối thoại với “bộ phận máu thịt không thể tách rời của dân tộc”, kể cả những đoàn thể đối lập. Thử hình dung bối cảnh hải ngoại khi việc này xảy ra, người ta có thể thấy được hình ảnh của một giải pháp chung cho Việt Nam đã tượng hình cụ thể. Nếu NNVN tiếp tục xem đối lập là thù nghịch, thì chắc chắn là các đoàn thể đấu tranh không có sự chọn lựa nào khác hơn là tiếp tục chống lại NNVN bằng mọi cách trong mọi cơ hội có được. Hậu quả mà NNVN phải nhận lãnh là, dù tình hình kinh tế Việt Nam có tiến bộ thật sự, các nhân vật đại diện của NNVN vẫn sẽ không bao giờ được cộng đồng người Việt ở nước ngoài tiếp đón một cách chính thức, thân mật và nồng hậu. Ngược lại, những cuộc biểu tình rầm rộ sẽ diễn ra ở bất cứ nơi nào phái đoàn NNVN đi đến. Tình trạng này có thể nhất thời không làm lung lay sự cai trị độc quyền ở Việt Nam, song nó tiếp tục tô đậm một điều vô cùng bất lợi cho NNVN là tập thể người Việt sinh sống ở nước ngoài KHÔNG chấp nhận chế độ hiện thời. Sự khẳng định này sẽ tiếp diễn theo thời gian và dưới mắt thế giới, hình ảnh chống đối NNVN vẫn tiếp tục là một sự thật hiển nhiên.

Nếu ông Nguyễn tấn Dũng và NNVN muốn “khép lại quá khứ và đoàn kết xây dựng đất nước”, thì việc đầu tiên phải làm là hoà giải ngay với những người bất đồng chính kiến ở cả trong và ngoài nước. Người Việt sinh sống ở nước ngoài không bao giờ quay lưng lại với đất nước hay phản bội Tổ quốc, song ngày nào NNVN còn duy trì tình trạng độc tài, tham ô và bất công, thì ngày đó những người Việt Nam yêu nước, yêu dân sẽ tiếp tục nỗ lực đấu tranh giành lại quyền sống và sự sống cho các đồng bào thân yêu ở quê nhà. Chính ông Nguyễn Tấn Dũng cần “khép lại quá khứ và đoàn kết xây dựng đất nước”! —

No 371:Những mẩu chuyện nghe được ở "Cổng thiên đường"

Tô Hải
Theo blog Tô Hải

Chẳng biết khi bà Thiệu "sáng tác" ra cái bệnh viện "Vì dân" có thật để phục vụ nhân dân không chứ từ ngày "giải phóng miền Nam" bệnh viện này được đổi tên là Thống Nhất, chuyên phục vụ các quan mà hầu hết đều là các quan... "sắp chết" [vì ít nhất đã qua tuổi 60 mới đạt được mức lương chuyên viên để được đủ tiêu chuẩn chữa trị trong bệnh viện này]. Năm 59 tuổi, tức là cách đây 23 năm, khi tớ về hưu cũng là lúc tớ cầm được cái thẻ bảo hiểm y tế của bệnh viện này. Một số văn nghệ sỹ ăn lương nhà nước cũng hân hạnh được chữa bệnh và chết ở đây. Một số chưa được mức lương mà bệnh viện yêu cầu thì cười khểnh và đặt cho cái bệnh viện đó là bệnh viện "vì quan", là "cổng thiên đàng". Và sau này, khi các bác sỹ tài danh đều vượt biên, về hưu, bỏ ra làm bệnh viện tư thì nó xuống cấp đến nỗi nó mang cái tên: "Cửa địa ngục" - đến nơi nhận một bịch thuốc nội gần giống nhau rồi... về....! Của đáng tội. Tớ bảo đảm rằng nơi này là một nơi có "y đức" cao nhất nước. Hầu hết các "cháu bác sỹ" khó có thể hư được với mấy ông cán bộ già vì:

1) Mấy anh về hưu già hầu hết đều chẳng bao giờ chịu xì ra một cái phong bì nào

2) Cán bộ lương cao, bằng hoặc hơn gấp ba, bốn lần lương bọn tớ bây giờ... quá nhiều và toàn trẻ măng. Giám đốc giám điếc, giáo sư, giáo siết, tiến sỹ, tiến siết đều lúc nha lúc nhúc vào cái nơi tưởng rằng "ưu tiên này". Còn cái số thực sự được ưu tiên bây giờ.... đều chữa bệnh ở Thái Lan, Xanh Ga Po, Thụy Sỹ... hoặc ít nhất cũng là bệnh viên Việt-Pháp.

3) Số lượng người đến khám bệnh ngày càng nhiều. Trung bình mỗi "cháu bác sỹ" nếu khám tử tế như ở một bệnh viện tư thì chắc chắn không thể nào đủ thời gian dù chỉ dành cho mỗi cụ bệnh nhân 10 phút.

Năm vừa qua là năm tồi tệ nhất của tớ vì phải bước chân tới cửa thiên đàng tới năm bảy lần trong đó có hai lần qua hẳn cửa nằm ở các khoa... chờ chết. Ấy vậy mà, cho tới hôm nay (21/7/2009), tớ lại vừa rút lui khỏi "cổng thiên đàng"... một lần nữa nhưng trong lòng thấy lóe lên chút niềm vui. Số là:

Mỗi lần nhập viện, dù hôn mê phải thở oxy, phải tiếp nước hoặc lấy thuốc về nhà đều có dịp trực tiếp với những quan điểm của những người chẳng còn khát vọng, hòai bão gì nên hầu hết đều nói thẳng, nói thật. Té ra SỰ THẬT viết hoa ở nơi bệnh viện Thống nhất này ngày càng đựoc tô thêm rõ nét.

Ngày 17 vừa qua, huyết áp tớ lên 153, đầu đau như búa bổ, không ăn uống được bất cứ thứ gì. Sau mấy lần cự tuyệt đi bệnh viện, bị áp lực của vợ con, bạn bè tớ đành chịu cưỡng chế lên taxi đến cổng thiên đàng Thống Nhất.....

Mới có 8h mà các cụ bệnh nhân đã đông như một góc bán tôm, cá chợ Bến Thành. Sau khi lấy được số ở phòng chờ thứ nhất. Gọi số xong, trình thẻ bảo hiểm y tế và sổ y bạ, khai bệnh xong thì được hướng dẫn đến phòng chờ số 2. Xếp sổ y bạ xong thì chờ bác sỹ gọi vào khám. Trở ra phòng chờ để lấy kết luận của bác sỹ sẽ phải đi mấy phòng chờ nữa nếu cần (thử máu, siêu âm, đo điện tâm đồ, chiếu X quang,... nghĩa là 7,8 phòng chờ). Sau hai phút sờ sờ nắn nắn của bác sỹ và kết thúc ở phòng chờ phát thuốc thì tổng số thời gian chờ có người nói rằng gấp 100 lần thời gian khám bệnh.

Cái sự chờ này đối với mấy ông già tuy có mệt thật nhưng chính lại là nơi mà dù chẳng quen nhau cũng có dịp để thổ lộ nỗi lòng, phát huy "tự do tư tưởng", thậm chí chửi đổng vài câu cho đỡ bức xúc cái... tâm hồn. Lần này cũng vậy, kiếm mãi mới ra một chỗ ngồi bên cạnh một cặp vợ chồng già mà tớ chẳng hề quen biết... Hai ông bà chia nhau một tờ báo, ngồi đọc để giết thì giờ, đang có vẻ chăm chú nghiên cứu tình hình đất nước. Bỗng ông chồng buông thõng một câu:

- Thế là lại chìm xuồng!

Bà vợ:

-Chìm cái xuồng nào?

- Cái xuồng PMU18 chứ gì nữa. Đây này! Cái thằng "Dũng con" chết mẹ nó trong nhà giam rồi. Lấy ai mà xử tội bây giờ ?khi thằng "Dũng bố" đã được phục hồi Đảng tịch ,ra khỏi tù và "phản công " lại tất cả những ai ghép tội hắn. Đưa đến cả một ông tướng công an và 2 nhà báo ra tòa thay hắn ta.

- Lại có chuyện diệt khẩu đây rồi!

Tớ ngứa miệng bèn đế vào một câu vu vơ:

- Cứ ai thấy nhà thằng này có tang lễ, đưa ma đàng hoàng thì tôi mới tin là báo nói thiệt. Trắng, đen, sống, chết, công, tội thời này tôi chả tin những gì ở báo nhà nước cả. Ông già vừa buông hai tiếng "Đúng thế" thì.. lạnh lùng tiếng loa phát ra "134 đến cửa 2" Thế là như vừa trúng số, ông vội vã gấp báo, lập cập đứng lên: "Có tôi".... Và câu chuyện thời cuộc bị cắt ngang khi bà dìu ông đến cửa số 2 trình diện! Tớ đang tiếc ngẩn tiếc ngơ vì ít khi gặp được các loại "xưa nay hiếm" này thì... hai ông cụ khác đã tiếp thu ngay hai chiếc ghế trống, tướng tá có vẻ "nhà binh về vườn", mỗi ông cũng cầm theo một tờ báo. Hình như hai cụ đang gay gắt tranh luận sẵn từ trước nên vừa ngồi xuống là đã tiếp tục nhập đề.

Cụ A: Lần này chú Lê Dũng đã lên tiếng kiên quyết ra phết rồi còn gì nữa. Định liều mạng đánh nhau với NÓ chắc?

Cụ B: Phải kiện chúng nó ra tòa án quốc tế chứ! Biển trời của mình mà nó bắt người của mình lại còn đòi nộp tiền phạt mới nhục chứ

Cụ A: Trước sau rồi cũng phải nộp, chỉ có điều dân nộp hay nhà nước nộp mà thôi!

Cụ B: Cống nộp đã bao đời rồi nhưng chưa bao giờ thấy khốn nạn như ngày nay

Giữa lúc đó một cụ được gọi tên vào khám bệnh. Cụ đứng dậy, miệng lẩm bẩm: "ĐM nó! Lúc này mà ông còn ở quân đội, ông chẳng chịu đâu!"

Tớ nhân thể "kích cầu" thêm một câu: "Thế hai bác cũng ở quân đội về cả hả?" Được dịp cụ còn lại vội vàng giải bầy tâm sự: "Lão ta và tôi đều cùng sư đoàn 325, đi B, đánh Đông dẹp Bắc, huân chương đỏ ngực, vậy mà nay, trước cảnh tổ quốc bị bọn bành trướng nó gặm nhấm dần mà chẳng làm gì được. Gặp nhau trước "cổng thiên đường," chạm tới các vấn đề thời sự chỉ thấy buồn thúi ruột. Khí thế "bộ đội cụ Hồ"ngày xưa giờ còn đâu nữa!"

Tớ vội tranh thủ "hâm" lại khí thế cho các cụ bằng một câu "kích cầu" nữa: "Ít nhất thì các cụ cũng còn biết tức giận và buồn bực trước hiện trạng cay đắng của đất nước hôm nay, tôi cũng như các cụ, là dân lính cụ Hồ xưa, đều thấy uất hận mà đành chịu. Chẳng hiểu mấy trăm ông tướng và hàng vạn quân họ nghĩ gì nhỉ?"... Chưa kịp nói tiếp thì cụ cựu sư trưởng phát ra một câu mà nghe xong tớ thật bất ngờ: "Nghĩ với chẳng ngợi gì, lính tráng thời nay! Chiến tranh không nổ ra với bất cứ ai là yên chí với con đường tiến thân vùn vụt rồi! Lính 18 tháng trở về, quan cứ 3 năm lên một bậc. Tướng nhiều như lợn con. Họ chỉ mong đường lối ngoại giao càng "mềm dẻo" là càng bảo tòan được tính mạng thôi! Với họ, tất cả đã có người nghĩ hộ rồi. Họ đâu có phải nhiều băn khoăn thắc mắc như lớp "cựu chiến binh" chúng mình!"

Giữa lúc ấy, bà xã tớ nhận được giấy đưa tớ đi xét nghiệm máu,.Vừa tới nơi chờ gọi tên thì chạm trán ngay một cuộc đối đầu khá gay cấn giữa một cặp vợ chồng, bà vợ thì cứ chạy theo van lơn: "Thôi mà! Ông cố chờ thêm dăm bảy phút nữa. Cứ sùng sục lên như thế thì có lợi gì". Ông chồng: " Khám bệnh khám biếc cái con mẹ gì mà chờ cả tiếng chẳng đến lượt, thôi! thôi!... đi về". Tớ định thần nhìn lại thì té ra vợ chồng một nhà văn tuy không nổi tiếng lắm nhưng cũng có dăm bảy bài báo, vài ba truyện ngắn được đăng trên các báo của nhà nước. mà khi tớ còn làm việc "trong biên chế", có quen sơ sơ. Thấy vợ chồng tớ, 2 ông bà bỗng dịu hẳn xuống và cả bốn đều ngồi xuống một chiếc ghế đá.... rồi "bộc lộ tư tưởng" cùng nhau để... giết thời giờ.

Ông chồng: "Lên mạng dạo này thấy ông viết lách mạnh quá đấy. Lại nghe có hồi kí hồi kiếc gì nữa, có còn bản nào cho tôi xin một bản". Tớ hơi... sợ tí chút vì thấy ông ta cứ bô lô ba la như chỗ không người vội giải thích "Đâu có! đâu có! Tôi nào nhìn thấy mặt mũi nó như thế nào đâu. Vả lại có gửi cho tôi,tôi cũng chẳng dám nhận. Cái tội "làm ra,tàng trữ, phát tán tài liệu chống phá nhà nước" đang sắp sửa chụp lên đầu tôi rồi đấy! Ông nói nhỏ cho tí chút! Nào ngờ ông ta lại lên giọng, to hơn: "Sợ cái đếch gì cơ chứ! Ai thèm bỏ tù cái thằng già 83 vừa chống gậy vừa vịn vai vợ mới bước nổi đến cái "cổng địa ngục" này! Bà vợ: "Khổ thân ông ấy, về hưu 2 năm nay, bỏ chức tổng giám đốc trở thành "tổng nhàn rỗi" nên ông ấy chỉ suốt ngày cắm cúi với cái computer tưởng sẽ giải trí được lúc cuối đời. Ai ngờ càng mê lên mạng thì lắm lúc ông ấy suýt mất mạng. Có lần, ông ấy đọc xong một tin gì đó thì bỗng dưng nổi khùng lên rồi tăng xông lên vùn vụt. Thần kinh đang ngày càng "có vấn đề"... chẳng biết cãi nhau với ai, nổi khùng với ai, ông ấy chỉ biết cãi nhau với.... cái Tivi. Có lần vừa nghe một cái tin nào đó không vừa ý, ông tắt máy cái phụt rồi bỏ đi, kèm theo những câu chửi rủa mà chẳng ai phải nghe.. ngoài tôi cả!".

- Sống cứ như bà mà cũng đòi viết văn, viết báo!

- Biết lắm chỉ khổ, tôi chẳng cần biết ai là chủ tịch nước, ai là thủ tướng. Thằng nào cũng giống thằng nào thôi! Biết chỉ thêm đau đầu, không làm được, không viết được như ông Nguyễn Khải, chẳng cần phải đi tìm cái tôi nó mất hay nó còn ra sao? bao giờ,? ở đâu? Ấy vậy mà, tôi vẫn cứ viết những chuyện chẳng dính gì đến chính trị, chính chọe gì. Chuyện bà bán xôi bắp nuôi con thành thạc sỹ, chuyện em bé mồ côi Cầu ông Lãnh, chuyện ung thư, sida vẫn vui sống đến cuối đời. Chẳng cần ai chỉ đạo chỉ điếc gì.., chẳng va chạm ai... Gửi đâu đăng đấy.

- Đấy ông Tô Hải xem, nhà văn ,nhà báo mà ăn nói như thế đấy! "Đi tìm cái tôi đã mất" của Nguyễn Khải hay như thế mà bà ấy lại nói rằng viết để làm gì trong khi sống thì chẳng dám viết? Nói như bà thì đúng là không còn tư cách gì để cầm bút nữa. Thôi tôi đếch khám bệnh khám biếc gì nữa.

Và cứ thế ông vùng vằng đi về chẳng cần thèm chào hỏi gì hai vợ chồng tớ nữa

Bà xã tớ gợi ý cho nữ nhà văn (xin phép cho tớ được giấu tên): "Chạy theo ông ấy đi, giữ ông ấy lại! Nhưng muộn quá mất rồi, ông thì hầm hầm ra đi không quay đầu trở lại, bà thì: "mặc kệ ông ấy! cho ông ấy đi xe ôm về. "Lần sau, tôi chả dại gì mà đưa ông ấy đi khám bệnh nữa",

Thế đấy, chỉ ở cái cổng thiên đường này mà tớ đã thấy được cái "quan trí" của dân tộc ta nó bi-đát- đờ-xút đến chừng nào. Tuy nhiên, tớ cũng thấy được le lói những niềm vui vì chính ở cái nơi mà hầu hết những con người đã không còn nhiều hoài bão, nhiều toan tính, mưu ma chước quỷ, kiếm chác, tranh giành... những con người đã qua nhiều phen đấu tranh giữa cái sống và cái chết, và khi "cổng thiên đường" đã sẵn sàng chào đón các cụ U70, U80, U90 ra đi trong trật tự khỏi kẹt xe, ket lô cốt bằng những con số điểm danh, bằng những phòng chờ khá tươm tất thì chính là lúc những lời ăn, tiếng nói thiệt thà nhất, thậm chí bất cần đời được phát ngôn thoải mái chẳng sợ ai ghép vào các tội "mất lập trường", "bị bọn xấu kích động"hoặc "âm mưu lật đổ chính phủ" nữa.

Ai không tin cứ đến bệnh viện Vì dân (tức Thống Nhất - tức Cổng thiên đường), giả vờ là bệnh nhân ngồi ở mấy phòng chờ thì khắc biết.

Tớ không hề phịa./.

Bai 370: Sao bỗng dưng họ lại hèn vậy?

Trong lịch sử Việt Nam có nhiều nhà lãnh đạo hèn.

Mạc Đăng Dung bị xem là hèn khi phủ phục cắt đất dâng cho nhà Minh. Các vua nhà hậu Lê bị xem là hèn khi để cho các chúa Trịnh uy hiếp từ đời này qua đời khác; trong đó người hèn nhất là Lê Chiêu Thống, chạy sang quỳ luỵ nhà Thanh để chống lại Tây Sơn, cuối cùng bị thảm bại, v.v…

Tuy nhiên, cho đến gần đây, hầu như chưa ai cho các nhà lãnh đạo cộng sản là hèn cả.

Mà thật, ngay cả những người chống cộng cực đoan và thô thiển nhất cũng không thể nói cộng sản là hèn. Có thể nói là họ cuồng tín, độc tài, độc ác, tham quyền cố vị, lạc hậu, hẹp hòi, nghi kỵ, giả dối, dốt nát về kinh tế, chà đạp lên dân chủ và nhân quyền, quá lệ thuộc về tư tưởng trước các đàn anh, từ Liên xô (cũ) đến Trung Quốc. Nhưng khó nói được là họ hèn.

Hơn nữa, trong một thời gian dài, nói họ là anh hùng cũng không quá đáng. Không anh hùng sao được khi, trước năm 1945, họ sẵn sàng hy sinh cuộc sống an toàn và êm ấm của họ và gia đình họ để tham gia vào các cuộc tranh đấu dành độc lập, bất chấp bao nhiêu nguy hiểm, kể cả chết chóc và tù đày? Không anh hùng sao được khi họ tiến hành cuộc kháng chiến chống Pháp cực kỳ gian khổ để cuối cùng, năm 1954, trở thành thuộc địa đầu tiên đánh bại đế quốc Pháp? Tính chất anh hùng trong cuộc chiến tranh 1954-75 phức tạp và tế nhị hơn: trong khi không thể nói là họ anh hùng khi tìm cách bắn giết dân chúng ở miền Nam, chúng ta không thể không thừa nhận là họ anh hùng khi họ chịu đựng những trận mưa bom của Mỹ đổ xối xả xuống miền Bắc và theo đuổi cuộc chiến đấu đến cùng. Rồi trong cuộc chiến tranh với Pol Pot và nhất là cuộc chiến tranh với Trung Quốc vào năm 1979: Phải nói là họ anh hùng.

Tôi biết có thể sẽ có nhiều người phản đối những ý kiến tôi vừa nêu. Tuy nhiên, tôi cũng biết: Phản đối thì phản đối, nhưng họ cũng không thể nói là các nhà lãnh đạo cộng sản, trong các trường hợp trên, là hèn. Cho đến nay, trong các tài liệu tôi đọc được, chưa ai nói thế bao giờ.

Chỉ nghe các trí thức sống dưới chế độ cộng sản tự nhận là mình hèn. Trước, người ta chỉ thừa nhận một cách tương đối…hèn: Lén lút. Sau, từ thời đổi mới, nhiều người tự nhận một cách công khai. Người thú nhận một cách thẳng thắn và cảm động nhất là Nguyễn Minh Châu trong bài “Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ” đăng trên báo Văn Nghệ ở Hà Nội vào ngày 5 tháng 12, 1987: “Văn chương gì mà muốn viết một câu trung thì phải viết một câu nịnh? Hèn, hèn chứ? Nhà văn nước mình tận trong tâm can ai mà chẳng thấy mình hèn? Cái sợ nó làm mình hèn.” Hèn để tồn tại. Cũng Nguyễn Minh Châu: “Có một nhà văn đàn anh nâng chén rượu lên giữa đám đàn em: ‘Tao còn sống, còn cầm bút được đến bây giờ là nhờ biết sợ!’” (Xem cả bài). Nhạc sĩ Tô Hải khái quát hoá toàn bộ con người và sự nghiệp của mình vào một chữ, chữ “hèn” khi đặt nhan đề cho cuốn hồi ký của mình: Hồi ký của một thằng hèn. Phạm Xuân Nguyên, trong bài “Cái hèn của người cầm bút” đăng trên tạp chí Sông Hương tháng 5 năm 1988, cũng thừa nhận cái hèn như một hiện tượng phổ biến. (Bài này có thể đọc ở đây).

Các trí thức và văn nghệ sĩ bị trị thì hèn. Còn những kẻ thống trị thì dĩ nhiên được miễn nhiễm loại vi khuẩn ấy. Họ ác hay ngu nhưng họ không hèn.

Nhưng đó là chuyện ngày trước.

Gần đây, cụ thể là từ một hai năm nay thì khác. Đọc trên các trang mạng hay blog từ trong đến ngoài nước, chúng ta gặp nhan nhản những chữ “hèn”.

Trung Quốc ngang nhiên xâm chiếm Trường Sa và Hoàng Sa, chính quyền vẫn cúi đầu và im lặng: Hèn.

Trong khi khiếp nhược trước Trung Quốc, nhà cầm quyền lại mạnh tay đàn áp các thanh niên sinh viên yêu nước xuống đường phản đối chính sách bành trướng của Bắc Kinh: Hèn.

Tàu hải quân của Trung Quốc giết và bắt ngư dân Việt Nam đang đánh cá ngay trong lãnh hải Việt Nam mà nhà cầm quyền cũng không dám lên tiếng phản đối, thậm chí, không dám gọi tên là tàu Trung Quốc, chỉ gọi một cách bâng quơ là “tàu lạ”: Hèn.

Nhà báo Ngô Nhân Dụng, trên nhật báo Người Việt ở California, sau khi so sánh với cách hành xử của các nước trong khu vực trong những trường hợp tương tự, đã đi đến kết luận: thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam là hèn yếu. Nhà báo Huy Đức, hiện sống trong nước, trên Osin blog của anh, bày tỏ quan điểm của mình ngay trên nhan đề bài viết “Tàu thì lạ sự hèn hạ thì quen”. Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, sống tại Úc nhưng có nhiều quan hệ gần gũi với Việt Nam, nhận định thẳng thừng: “Chưa thấy trong lịch sử Việt Nam, có thời nào mà Việt Nam khiếp nhược như thế.”

Từ ba vị thế khác nhau với những lập trường chính trị có khi khác hẳn nhau, cả Ngô Nhân Dụng, Huy Đức và Nguyễn Văn Tuấn đều có nhận định giống nhau về giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay:Hèn.

Hình như chưa bao giờ trí thức Việt Nam, trong và ngoài nước, lại đồng ý với nhau như thế!

Hình như mọi người đều đồng thanh: Giới lãnh đạo Việt Nam hèn!

Riêng tôi, tôi không ngớt ngạc nhiên: Sao tự dưng họ lại đâm hèn đến vậy?

No369: Nhà nước đàn áp thẳng tay xã hội dân sự

Từ bản báo in The Economist

Một trong những dấu hiệu hy vọng mong manh về dân chủ ở Trung Quốc trong ít năm qua là sự gia tăng số lượng những luật sư quan tâm tới dân chúng sẵn sàng thách thức những hành động vi phạm của tòa án và tình trạng tham nhũng của chính quyền trung ương hay địa phương. Giờ đây, đế chế này đang phản công lại.

Vào ngày 17 tháng Bảy, các quan chức chính phủ đã bất ngờ tấn công vào một trong những nhóm nghiên cứu luật pháp nổi tiếng nhất và lấy đi mọi thứ của họ ở đây – tài liệu, bàn ghế, máy tính, thậm chí cả máy làm lạnh nước uống. Để làm cho tình hình càng xấu thêm, các giới chức thuế đã giáng cho nhóm nghiên cứu này một hóa đơn khổng lồ, lệnh phải trả một khoản tiền 1,42 triệu nhân dân tệ (207.900 USD).

Tổ chức này, có tên gọi là Sáng kiến Hiến pháp Mở (OCI), rất nổi tiếng trong số các tổ chức phi chính phủ [NGO] của Trung Quốc và được biết đến rất nhiều trong các vụ việc về quyền dân sự mà chính phủ tỏ ra thận trọng trong việc phải đương đầu trực tiếp. Thay vì noi gương người Nga, các quan chức ở đây lại đang làm cho sự tồn tại của tổ chức này trở nên không thể. Ở Trung Quốc có rất ít tổ chức phi chính phủ được phép đăng ký theo cách thông thường. Cách duy nhất để họ có thể hoạt động hợp pháp là đăng ký như là các doanh nghiệp.

Cái tên của OCI được dịch ra tiếng Trung như là Công ty Tư vấn Kiến thức Liên kết Công chúng (tên thường được tham chiếu theo chữ viết tắt, đọc là Gongmeng). Tổ chức này phải trả tiền thuế kinh doanh. Vì lý do đó mà tờ hóa đơn thuế chính là số tiền họ đã phải trả. Các nhà chức trách cũng đã không úp mở rằng một nhóm nghiên cứu mà nằm trong tổ chức là bất hợp pháp, bởi vì theo họ, nó chưa được đăng ký.

Người lãnh đạo nhóm nghiên cứu, ông Xu Zhiyong, đang tự xác định là mình có thể bị bắt. Vào ngày 21 tháng Bảy, những người chủ sở hữu văn phòng và nơi cư trú của ông đã gọi điện cho ông, nói rằng họ muốn ông ra đi. Guo Yushan, một người lãnh đạo khác của tổ chức phi chính phủ ít nổi tiếng hơn, một nhóm nghiên cứu thị trường tự do có tên là Viện nghiên cứu Quá trình Chuyển đổi, đã phải chịu đựng một cuộc điều tra thuế vào năm ngoái. Tuần trước, chính phủ đã khai trừ khỏi đoàn luật sư 53 luật sư, trong đó có một người cộng tác với OCI.

Ông Xu có vẻ như đã gây ra vài kẻ thù có quyền lực lớn. Kể từ khi được thành lập vào năm 2003, OCI, với một nửa tá nhân viên và đội ngũ tình nguyện viên đông đảo, đã nổi tiếng trong việc đưa ra những lời khuyên bảo về luật pháp cho các nạn nhân của sự bất công từ nhà nước. Sau khi hàng ngàn trẻ em bị ốm do uống sữa nhiễm chất melamine năm ngoái, OCI đã giúp cho cha mẹ các em gây áp lực đòi bồi thường, chuyển sự tập trung vào mưu đồ được chính phủ hậu thuẫn nhằm đưa ra những khoản bồi thường thấp hơn. Vào tháng Năm, OCI có lẽ đã chọc tức thêm chính phủ bằng việc đưa ra một bản báo cáo về những nguyên nhân xảy ra tình trạng náo loạn tại Tây Tạng năm ngoái. Chính phủ đã đổ lỗi cho tình trạng rối loạn hoàn toàn là do một thứ mà họ cho là mưu đồ của những người Tây Tạng lưu vong được Đức Dalai Lama lãnh đạo. Nghiên cứu của OCI cho thấy rằng Đức Dalai Lama là một nhân tố, có “những nguyên nhân bên trong”, ví dụ như tình trạng như tồn tại bên lề xã hội của nền kinh tế Tây Tạng và sự can thiệp của các quan chức chính quyền vào Đạo Phật Tây Tạng.

Năm nay đang cho thấy là một năm khó khăn cho những người bất đồng chính kiến ở Trung Quốc do mối lo âu của chính phủ về những ngày kỷ niệm nhạy cảm về chính trị (năm ngoái, những hoạt động chuẩn bị cho Thế vận hội Olympic đã làm cho chính phủ phải bối rối). An ninh sẽ được tăng cường vào những tuần tới, trước lễ kỷ niệm 60 năm ngày thành lập nước Trung Quốc Cộng sản mùng 1 tháng Mười. Các luật sư độc lập của Trung Quốc từ lâu đã phải chịu rủi ro vì bị các giới chức địa phương đánh đập và đe doạ. Cuộc sống của họ thậm chí có vẻ đang trở nên khó khăn hơn.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

—————

Economist.com

China, the law and NGOs

No368 : Hãy dùng màu xanh nõn chuối làm biểu tượng của tiếng nói phản biện

Kami

Gần đây việc chính quyền Việt nam đã cho bắt giữ hàng loạt các nhà bất đồng chính kiến như LS Lê Công Định, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung,cựu trung tá quân đội nhân dân Trần Anh Kim trong tháng 6, tháng 7/2009 và chuẩn bị đưa ra xét xử sáu nhà bất đồng chính kiến khác bị bắt trước đó như Nguyễn Xuân Nghĩa, Nguyễn Mạnh Sơn, Nguyễn Văn Túc, Nguyễn Hữu Tính, Nguyễn Kim Nhàn, Ngô Quỳnh với tội danh chống lại nhà nước XHCN theo điều 88 của Bộ Luật Hình sự.(1)

Kết hợp với việc cho truyền thông nhà nước dựng chuyên bôi nhọ nhằm hạ uy tín TS luật Cù Hà Huy Vũ với lý do hoàn toàn không liên quan chỉ đã vì ông Cù Hà Huy Vũ đã dùng quyền công dân của mình tiến hành khởi kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra văn bản trái pháp luật liên quan đến dự án khai thác bauxite Tây nguyên.

Kế tiếp đó là hành động cấm xuất cảnh đối với ông Mai Thái Lĩnh tại cửa khẩu Tân sơn nhất với lý do ông Mai Thái Lĩnh đã từng ký tên vào bản Kiến nghị dừng khai thác bauxite ở Tây nguyên của nhóm các trí thức và các nhà khoa học nổi tiếng trong và ngoài nước gửi chính quyền v.v..

Những hành động bất thường ấy đều được dư luận đánh giá rằng là hành động trấn áp, dằn mặt và trả đũa đối với các tiếng nói phản biện có liên quan tới vấn đề bauxite Tây nguyên, vấn đề chủ quyền quốc gia đối với hai quần đảo Hoàng sa-Trường sa của Việt nam mà trước đó nhiều người có tâm huyết đối với vận mệnh đất nước trong và ngoài nước đã lên tiếng cảnh báo.

Điều đáng chú ý nhất trong phong trào này là những ý kiến của đại tướng Võ Nguyên Giáp một trong những khai quốc công thần của chế độ đã gửi liên tiếp ba lá thư yêu cầu Bộ Chính trị xem xét lại quyết định cho phép khai thác bauxite ở Tây nguyên vì tính chiến lược của địa bàn Tây nguyên có thể đe dọa tới an ninh quốc gia, đặc biệt tại bức thư thứ ba tướng Giáp đã thay ý kiến đề nghị xem xét bằng yêu cầu dừng việc triển khai dự án này. Ngoài tướng Giáp còn nhiều vị tướng lĩnh có tên tuổi cũng gửi thư kiến nghị tới đảng và chính phủ yêu cầu xem xét lại chủ trương này .

Tại kỳ họp thứ năm của Quốc hội khóa XII vừa qua, vấn đề bauxite Tây nguyên trở thành một đề tài nóng, thu hút sự theo dõi của dư luận XH và đông đảo quần chúng nhân dân.Trong các buổi họp chất vấn tại hội trường một số ĐBQH đã thẳng thắn chất vấn chính phủ về tính minh bạch, hiệu quả của dự án này đồng thời cũng cảnh báo chính phủ cần báo cáo để QH kiểm tra xem xét cụ thể, bởi vấn đề này là một vấn đề tối quan trọng liên quan đến môi trường sống và đặc biệt là vấn đề an ninh quốc gia.Những ý kiến này được dư luận xã hội đánh giá rất cao.

Tiếc rằng diễn biến đầy kịch tính của kỳ họp thứ năm QH khóa XII đầu tháng 6 vừa qua chỉ là một màn diễn tồi, kết thúc vẫn là với sự đồng thuận cao theo kịch bản đã được chuẩn bị sẵn của Bộ chính trị, bauxite vẫn là chủ trương lớn của đảng và nhà nước bất kể sự bức xúc của dư luận xã hội. Điều đó được dư luận nhận định rằng một vài vị lãnh đạo cấp cao của đảng và chính quyền vì đã chót đâm lao phải theo lao, đã chót hứa với người đ/c tốt của quốc gia láng giềng nên bất kể thế nào cũng phải tiến hành cho bằng được, bất chấp hậu quả theo kiểu dừng là chết, vì trước đó có tin đồn cho rằng tiền của quốc gia "lạ" đã trao cho ai đó để thực hiện bằng được dự án này.(2)

Sau khi kết thúc kỳ họp thứ năm của QH khóa XII, trong không khí của sự "đồng thuận" nhất trí cao giữa đảng ,nhà nước và quốc hội.Ngày 12/7/2009 chính phủ thông báo tạm dừng cấp phép các dự án khai thác bauxite tại Tây nguyên(3), mọi người quan tâm vấn đề bauxite ai cũng thở phào tưởng rằng đảng và nhà nước đã phần nào hiểu được tính chất nguy hiểm của địa bàn chiến lược Tây nguyên nếu để cho một "nước lạ" vào khai thác, mà ai ai cũng cho rằng mất nước như chơi mà nhiều người lên tiếng góp ý.

Vì trong cùng thời gian với sự kiện bauxit trên Tây nguyên, ngoài biển Đông "nước lạ" đã có hàng loạt hành động ngang ngược kiểu kẻ cướp như: Cấm ngư dân Việt nam đánh bắt cá trong vùng biển đang tranh chấp, bắt giữ tàu đánh cá của ngư dân Việt nam trong vùng biển họ làm ăn nhiều đời nay để đòi tiền chuộc. Đòi không được thì sử dụng hành vi côn đồ cho tàu lớn đâm thẳng vào tàu đánh cá của ngư dân Việt nam không chút thương tiếc theo kiểu không ăn được thì đạp đổ. Những hành động đó đã gây nhiều thảm họa cho ngư dân Việt nam trong thời gian vừa qua đồng thời gây một nỗi bức xúc bất bình lớn đối với người Việt nam trong và ngoài nước.

Họa mất biển Đông đã quá cận kề ai ai cũng nhận thấy, vài năm nữa cứ cái đà này thì Việt nam hết đường ra biển lớn, ngư dân chuyển sang nghề câu gần bờ để kiếm ăn, trên biển Đông là vậy. Trên đất liền Tây nguyên với hàng ngàn công nhân Trung quốc làm việc trái phép trong các dự án bauxite ở Đắc nông, Tân rai với cáclangf Trung quốc, đường phố mang biển chữ Trung quốc, nghiêm trọng hơn là họ đã ngang nhiên cắm cờ Trung quốc trên mảnh đất Tây nguyên vi phạm luật pháp quốc tế.

Việc chính phủ ra thông báo dừng cấp phép cho các dự án khai thác bauxite ở Tây nguyên nói là vậy nhưng hình như không phải vậy, chỉ trong vòng vài ngày gần đây lại có thông báo của Văn phòng Chính phủ ngày 22/7, Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải khẳng định sẽ tiếp tục cấp phép thăm dò các mỏ khai thác bô-xít để làm cơ sở đánh giá loại tài nguyên này.(4)

Vậy là sao,hay là chính quyền đang chuẩn bị cho một sự khởi động mới cho dự án bauxit?

Hay là kiến nghị của hàng ngàn trí thức và các nhà khoa học tên tuổi trong và ngoài nước họ không quan tâm, sự can gián của đại tướng Võ Nguyên Giáp họ cũng bỏ ngoài tai chăng? Đáng chú ý ngược lại những ý kiến phản biện mang tính chất xây dựng,góp ý của một số người bị họ coi là chống đối nhà nước và họ tiến hành đàn áp bằng mọi hình thức tới mức có người phải than rằng thử hỏi ở Việt nam bây giờ ai mà không có tội?

Nhiều người tự hỏi, hết cách rồi sao?

Không , không phải là hết cách, may mắn cho dân tộc Việt nam chúng ta tại thời điểm này, công cuộc đấu tranh bền bỉ cho lẽ phải không dừng lại như ta tưởng. Gần đây trên mạng internet người ta lại thấy thông báo của một nhóm bạn trẻ với chương trình in và phát áo màu xanh nõn chối với các dòng khẩu hiệu và lô gô HOÀNG SA-TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM,NO BAUXIT TÂY NGUYÊN,NHÓM NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC v.v..cùng các hình ảnh chụp người mặc áo tại một số tỉnh thành trong cả nước như Hà nội,TP Hồ Chí Minh, Nha trang v.v..



Đó là sự khởi sắc trở lại của phong trào phản biện mang một không khí mới, mang tính đoàn kết tập thể của nhóm bạn trẻ nhân danh nhóm "Người Việt nam yêu nước" . Đáng tiếc sau đó vài ngày, blogger mẹ Nấm(Quỳnh Như) đã bị lực lượng an ninh TP Nha trang câu lưu thẩm vấn trong vòng sáu tiếng đồng hồ liên tục vì lý do cô Quỳnh như mặc chiếc áo màu xanh nõn chuối này, trớ trêu hơn ngày đó lại là ngày sinh nhật của blogger mẹ Nấm.

Điều đó chứng tỏ nhà nước rất lo sợ sự bầy tỏ của những người yêu nước thông qua hành động hết sức ôn hòa để thể hiện suy nghĩ và trách nhiệm của mình đối với vấn đề biển Đông, về chủ quyền lãnh thổ đối với hai quần đảo Hoàng sa-Trường sa và dự án khai thác bauxite Tây nguyên.

Trước những đòi hỏi chính đáng đó của người dân,nhưng điều đáng thất vọng là những người lãnh đạo chính quyền Việt nam đã không những không bảo vệ công dân và chủ quyền lãnh thổ của tổ quốc mình mà ngược lại, họ tiến hành đàn áp đối với những ý kiến phản biện ôn hòa của quần chúng, với muc đích chính là làm hài lòng người bạn tốt của họ với bất kể giá nào,theo kiểu khôn nhà dại chợ thà mất nước còn hơn mất đảng.

Ai cũng biết phản biện xã hội là một vấn đề hoàn toàn không mới, loài người đã làm quen với khái niệm này từ rất sớm và biến nó trở thành công cụ hữu hiệu để thể hiện chính kiến và nguyện vọng của mình với chính quyền trước các vấn đề bức xúc. Đó là quyền của mọi công dân đã được ghi nhận trong Hiến pháp. Nhưng chính quyền Việt nam không muốn như thế, mọi hành động ngăn cản dưới mọi hình thức của họ là sự lần chần không chấp nhận quyền phản biện xã hội của người dân, họ cho rằng đó là hành vi chống đối. Họ quên rằng phản biện không phải là chống đối, là quyền bầy tỏ nguyện vọng của công dân mà thôi. Nếu khất lần sẽ đẩy người dân tới chống đối chính quyền dưới mọi hình thức và ở mức độ cao hơn là một cuộc cách mạng.

Trước tình hình thực tế hiện nay, những người yêu nước, nhưng người không thờ ơ với vận mệnh của đất nước hãy làm một việc cần thiết nào đó để chuyển thông điệp của mình tới đảng CSVN,chính quyền rằng chúng ta không chống đối nhà nước, chúng ta chỉ yêu cầu nhà nước lắng nghe những ý kiến phản biện của mọi tầng lớp dân chúng, chúng ta chỉ yêu cầu chính quyền có biện pháp kiên quyết hơn nữa với các hành vi coi thường chủ quyền lãnh thổ, tính mạng người dân của nhà nước Trung quốc. Đồng thời chúng ta cũng khuyến cáo chính quyền hãy cảnh giác trước âm mưu và thủ đoạn của anh bạn láng giềng gian manh này vì an ninh quốc gia mà thôi.

Thông điệp này sẽ thể hiện bằng hành động cụ thể, để giữ màu xanh cho Tây nguyên và an ninh cho Việt Nam mỗi người Việt nam yêu nước hãy thể hiện trách nhiệm và nghĩa vụ của cá nhân mình bằng biện pháp cụ thể là: Lấy màu xanh nõn chuối làm biểu tượng của thông điệp gửi tới chính quyền nguyện vọng của mình là "Giữ màu xanh và an ninh cho Việt Nam” thông qua việc sử dụng trang phục cá nhân màu xanh nõn chuối như áo,mũ ,túi xách v.v..trong cuộc sống và sinh hoạt hàng ngày.

Việc làm này cần công khai, phù hợp với luật pháp của Việt nam, cần phải gắn liền với việc tuyên truyền giải thích ý nghĩa của biểu tượng màu xanh nõn chuối để mọi tầng lớp nhân dân thông suốt. Cần nhấn mạnh đây không phải là hành vi chống đối hay phản kháng chính quyền, mà chỉ là biểu tượng phản ảnh tâm nguyện của mỗi công dân trước những vấn đề mà cá nhân mình quan tâm hay bức xúc tới chính quyền hoặc cũng có thể hiểu rằng là sự biểu thị sự phản ứng của người Việt nam đối với chính quyền Trung quốc trước các hành động vi phạm chủ quyền lãnh thổ và an ninh quốc gia của chúng ta.

Việc làm này mang tính xã hội chứ hoàn toàn không liên quan đến chính trị.

Các cá nhân người Việt nam trong và ngoài nước nếu có điều kiện có thể tặng, hoặc hỗ trợ áo màu xanh nõn chuối cho những người có thu nhập thấp, những trại trẻ mồ côi, người già cô đơn khó khăn, không có điều kiện. Đây cũng là một hình thức tương trợ vật phẩm lá lành đùm lá rách hoặc ủng hộ trực tiếp cho các đối tượng này hoặc thông qua các nhóm tình nguyện như nhóm người Việt yêu nước v.v.., cũng có thể trong các chương trình từ thiện, hoạt động xã hội mang tính chất nhân đạo hay mang tính xây dựng như phát cho những người tham gia chương trình trồng cây xanh, làm vệ sinh sạch đẹp thành phố ở địa phương mình v.v...

Áo màu xanh nõn chuối cũng có thể được sử dụng song song với áo đỏ có ngôi sao vàng năm cánh của các ủng hộ viên đội tuyển Việt nam trong các cuộc thi đấu thể thao quốc tế và khu vực.

Áo màu xanh nõn chuối là biểu tượng của sự hòa hợp và được thay thế dần cho sự khác biệt trong suy nghĩ của người Việt cộng sản và người Việt quốc gia mà hiện tại được biểu thị bằng màu đỏ và màu vàng.

Áo màu xanh nõn chuối là biểu tượng của người Việt nam yêu nước đối với vận mệnh chủ quyền của tổ quốc mình, với môi trường sống của mình đang sinh sống.

Áo được phân phát hay tự mua sắm, tùy ý mỗi người, mỗi nhóm . Áo màu xanh nõn chuối có thể in hay không in những dòng chữ hay logo, nhưng tuyệt đối những dòng chữ hay logo đó tuyệt đối không mang tính chống đối hoặc thách thức mà nên mang tính chất xây dựng tránh việc bị gây khó dễ của chính quyền đối với những người tham gia.


Click the image to open in full size.

Những dòng chữ hoặc logo có thể sử dụng ví dụ như: " Tự hào là công dân VN"-"VN tổ quốc mến yêu"-"Viva Viet Nam"-"VN ngàn đời văn hiến"-"Tinh thần người VN quật cường" -"VN yêu mến hòa bình"-"Không có gì quý hơn độc lập tự do"-Hoàng sa-Trường sa là của Việt nam"-Hãy giữ màu xanh cho Tây nguyên" hoặc"Giữ màu xanh và an ninh cho Việt Nam”v.v..

Cái đích chính là chúng ta cần phổ biến và sự xuất hiện của màu xanh nõn chuối thể hiện cho mong muốn và nguyện vọng của những người yêu nước là giữ gìn Tây nguyên xanh và an ninh cho tổ quốc Việt nam.

Mong rằng chương trình phát và mặc áo xanh miễn phí của nhóm bạn trẻ người Việt yêu nước sẽ nhanh chóng được nhân rộng trên mọi miền, mọi địa phương trong nước hay ở nước ngoài để thông báo với toàn thế giới biết rằng người dân Việt nam không thờ ơ với vận mệnh của tổ quốc mình đối với vấn đề môi trường và an ninh quốc gia.

Các bạn trẻ hãy đi đầu trong cuộc vận động này, hãy giải thích ý nghĩa của phong trào rộng khắp cho mọi tầng lớp nhân dân hiểu và tham gia một cách tự nguyện trước hết hãy bắt đầu vì người thân trong gia đình hay bạn bè mình nơi học tập và công tác.

Các họa sĩ và các nhà thiết kế mẫu trang phục hãy đóng góp phần của mình thông qua các mẫu quần áo,túi xách, mũ v.v..các biểu tượng,logo bằng nhiều loại chất liệu như sticker dán trên mũ bảo hiểm, phương tiện giao thông...với kiểu dáng đặc sắc,đa dạng, phong phú.

Các nhà sản xuất và các người bán lẻ hãy đóng góp phần mình cho phong trào bằng cách đáp ứng nhu cầu cho phong trào này bằng cách của mình sao sản xuất và bán với giá thành các sản phẩm thấp nhất có thể làm được.

Mọi tầng lớp, mọi thành phần trong xã hội trong và ngoài nước đều có thể tham gia hỗ trợ cho phong trào theo khả năng của mình, trên cơ sở tôn trọng và tuân thủ pháp luật của chính quyền để tránh sự rắc rối không cần thiết có thể xảy ra. Hết sức tránh các biểu hiện quá khích hay chống đối, bằng mọi cách hãy giữ gìn cho phong trào này mang tính chất lành mạnh với tinh thần xây dựng.

Mỗi người hãy làm hết khả năng của mình có thể để đóng góp phần công sức nhỏ bé của mình vì lợi ích của toàn dân tộc.

Hy vọng phong trào "Giữ màu xanh và an ninh cho Việt Nam” được sự ủng hộ, giúp đỡ của các cấp chính quyền và sự hưởng ứng nhiệt tình của mọi tầng lớp nhân dân trong và ngoài nước vì lợi ích của toàn thể dân tộc Việt nam.

Hãy bắt đầu ngay từ hôm nay, từ chính mỗi cá nhân mình đó là biểu hiện của lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm của mỗi công dân Việt nam với tổ quốc của mình.

Hà nội, ngày 26/07/2009.


-----------------------
Chú thích:
(1)http://www.laodong.com.vn/Home/Nguyen-Xuan-Nghia-va-dong-bon-chong-pha-Nha-nuoc-the-nao/20097/146906.laodong
(2)http://radiochantroimoi.com/spip.php?article5725
(3)http://bauxitevietnam.info/3214/chua-cap-phep-cac-du-an-khai-thac-bauxite-tai-tay-nguyen/
(4)http://vietnamnet.vn/chinhtri/2009/07/859739/