Những ngày qua, sự kiện Tam Toà như lắng lại. Người am hiểu tình hình thì liền đưa ra nhận định rằng đây chỉ là một sự lắng dịu giả tạo. Trong thực tế, những động thái gần đây của nhà cầm quyền Hà Nội, được các cơ quan truyền thông một chiều toa rập, đang gây ra những quan ngại cho những người đã từng can đảm đấu tranh cho công lý và hoà bình.
1. Trước hết là sự kiện thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thị sát Tân Rai, Bảo Lộc, Lâm Đồng. Sau đó, ông đến thăm Đức cha Chủ tịch HĐGMVN – Phêrô Nguyễn Văn Nhơn. Đây là lần thứ hai ông thủ tướng “hạ cố” tới thăm Đức Giám mục giáo phận Đà Lạt. Lần trước, ông bất thần tới thăm Đức cha Chủ tịch khi vụ Toà Khâm sứ – giáo xứ Thái Hà đang căng thẳng và lần này khi vụ Tam Toà đang sôi động.
Vấn đề là chương trình truyền hình thời sự VTV1, ngay tối 18/8/2008, đã cho phát rộng rãi bản tin này kèm theo hình ảnh vị Chủ tịch HĐGMVN cùng với một số cháu thiếu nhi người K’hor tươi cười bên cạnh thủ tướng.
Sự kiện thủ tướng Dũng tới thăm Tân Rai theo các nhà quan sát tình hình thì đó là một động thái chính trị nhắm cho toàn dân thấy sự đồng thuận cao trong Quốc Hội về vấn đề khai thác bauxite Tây Nguyên. Do đó, việc ông đến thăm Đức cha Chủ tịch và sự có mặt của các cháu thiếu nhi dân tộc K’hor cũng không ngoài dụng ý cho thấy có một sự đồng thuận cao ngay cả bên trong Giáo Hội nữa.
Ai cũng biết vụ bauxite Tây Nguyên đã và đang tiếp tục bị dư luận, trong đó có cả những vị chức sắc tôn giáo như Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, một số linh mục, các tu sĩ và giáo dân, bày tỏ sự phản đối bằng nhiều hình thức khác nhau. Do đó, việc thủ tướng hạ cố tới thăm Đức cha Chủ tịch thì chẳng phải là một sự quan tâm hay ưu ái gì. Thực ra, ông chỉ muốn lợi dụng và mượn hình ảnh của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN và cũng là Giám mục giáo phận Đà Lạt nơi có mỏ bauxite Tân Rai, để nói với công luận rằng Giáo hội Việt nam cũng đồng thuận trong vụ khai thác bauxite Tây Nguyên. Bên cạnh đó, ông cũng muốn cho thấy giữa Giáo hội Công giáo Việt Nam và chính quyền Việt Nam không có sự xung đột nào mà chỉ có những ai vi phạm pháp luật thì mới bị xử lý.
Đây quả thực là một ngón đòn nguy hiểm và hết sức thâm độc nhằm chia rẽ Giáo Hội và cố tình ngầm cho công luận thấy rằng Giáo hội Việt Nam ủng hộ việc bán đất, bán tài nguyên cho Trung Quốc, cũng như tiếp tục đi bên lề dân tộc.
Không biết vị Chủ tịch HĐGMVN có biết dụng ý thâm hiểm này của cộng sản hay không hay ngài cũng đang muốn mượn hình ảnh của thủ tướng để toan tính một điều gì khác mà ngài tưởng rằng có lợi cho Giáo Hội???
Sự thật thế nào, lịch sử sẽ trả lời.
Nhưng, cũng cần biết rằng, hình ảnh ông thủ tướng tươi cười đi bên Đức Tổng Giám mục Hà Nội khi vụ Toà Khâm sứ nổ ra và những lời hứa hẹn của ông với Đức Tổng đã được thực hiện thế nào sau đó thì ai cũng đã rõ. Hơn nữa, ai cũng biết bản chất của chính quyền cộng sản thì luôn là dối trá. Họ không bao giờ muốn Giáo Hội tồn tại. Do đó, thật ảo tưởng mà nghĩ rằng chính quyền Hà Nội quan tâm tới Giáo Hội và muốn Giáo Hội phát triển. Vì thế, cần phải hiểu rằng những người được chính quyền ưu ái thì không phải là chính quyền cộng sản yêu thương Giáo hội hay cá nhân vị đó mà thực ra vì họ nghĩ rằng họ lợi dụng được những con người đó cho mục tiêu đen tối của họ mà thôi.
2. Ngay sau khi lợi dụng hình ảnh của Đức cha Chủ tịch HĐGMVN tươi cười bên các cháu thiếu nhi dân tộc K’hor, để nói về sự đồng thuận giữa Giáo hội và xã hội trong vụ bauxite cũng như trong vấn đề tôn giáo, ngày 24/8/2008, hàng loạt các tờ báo lề phải như VietnamNet, Hanoimoi… đồng loạt lên tiếng đả kích mạnh mẽ các linh mục, tu sĩ – những người vốn kiên cường trong cộng đấu tranh cho công lý và sự thật.
Điều đáng nói là những vị linh mục bị các cơ quan truyền thông một chiều, dưới sự chỉ đạo của chính quyền Hà Nội, toa rập công kích cách vô lương tâm, thì lại là những vị linh mục đã được Đức cha Chủ tịch HĐGMVN bảo đảm trong công văn gửi ông Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội – Nguyễn Thế Thảo, rằng: “những linh mục này không làm gì vi phạm Giáo luật và pháp luật”.
Việc một số tờ báo lề phải bất thần mạnh mẽ kết án các linh mục đang đấu tranh cho công lý và sự thật, nhất là các linh mục tại Thái Hà, khiến những người có lương tri e ngại về một cuộc đấu tố mới, độc ác hơn, thâm hiểm hơn. Lần này, họ không dùng quần chúng tự phát, con nghiện, các tổ chức xã hội như thói quen vẫn làm, mà dùng chính hình ảnh của Đức cha Chủ tịch để đấu tố các linh mục công Giáo ngay trong Năm thánh linh mục.
Đây là một đòn thâm hiểm, nhưng lại là cái hay để HĐGMVN, nhất là cá nhân Đức cha Chủ tịch phải chính thức lên tiếng nêu lập trường của Giáo hội về các vấn đề đã xảy ra và đang xảy ra: tại Thái Hà trước đây, tại Tam Toà hiện nay và vấn đề bauxite Tây Nguyên. Chắc chắn, ngài sẽ không im lặng nữa và càng không thể im lặng để chính quyền sử dụng hình ảnh của mình vào những mục đích không minh bạch và nhất là dùng hình ảnh của mình để đấu tố các linh mục là con cái của ngài.
Chưa biết sự thể thế nào?
Trong khi chờ đợi những động thái tiếp theo của nhà cầm quyền Hà Nội, thì cũng cần nhắc nhau điều này: “Con cái thế gian thì khôn ngoan hơn con cái sự sáng”. Nhưng không có sự thật nào là không bị phơi bày. Chỉ só sự thật mới giải thoát và đem lại hạnh phúc lâu bền cho xã hội, Giáo hội và cho con người.
24/8/2009
An Dân
แสดงบทความที่มีป้ายกำกับ Tôn giáo แสดงบทความทั้งหมด
แสดงบทความที่มีป้ายกำกับ Tôn giáo แสดงบทความทั้งหมด
วันจันทร์ที่ 24 สิงหาคม พ.ศ. 2552
วันเสาร์ที่ 15 สิงหาคม พ.ศ. 2552
Bai 436: Nhà nước Việt Nam học được gì từ các vụ xung đột với tôn giáo?

Lễ mừng kính ‘Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời’ hôm nay đánh dấu giáp năm ngày nổ ra vụ Thái Hà, bắt đầu bằng sự kiện bức tường “Bá Linh’ ngăn cách giữa nhà thờ và khu đất bị nhà nước tịch thu đã bị các giáo dân cùng nhau phá bỏ hôm 15/8/2008.
Ba mét tường cũ kỹ già nua tuy chỉ đáng giá vài triệu đồng nhưng hành vi ‘nổi loạn’ này lại bao hàm nhiều ý nghĩa quá lớn liên quan đến những khối tài sản giáo hội còn đang bị vướng mắc khắp nơi, khiến nhà cầm quyền hết sức lo ngại. Vì thế tám giáo dân xứ Thái Hà lập tức bị truy tố ra tòa với các tội danh “phá hoại tài sản công và gây rối trật tự công cộng”.
Mục đích ban đầu của chính quyền có thể chỉ là để ‘dằn mặt’ nhằm ngăn chận không để ‘hiệu ứng đòi đất tôn giáo’ lan rộng ra thêm nhiều nơi khác. Thế nhưng khi làm lớn vụ Thái Hà, nhà nước đã vô tình khơi lại những việc làm không ‘quang minh chính đại’ của họ trước kia.
Hình ảnh vài trăm công an, cảnh sát cơ động với vũ khí đầy đủ nhưng lại bị lâm vào thế bị động và chống đỡ vất vả trước giáo dân chỉ với mấy chữ ‘SỰ THẬT-CÔNG LÝ’ đã nói thay tất cả sự thật của vụ việc.
Mặc dù Công Lý - Sự Thật cho giáo xứ Thái Hà vẫn có nhưng các chuyến hành hương hiệp thông lần lượt của nhiều vị giám mục đứng đầu các giáo phận trên cả nước đến với giáo xứ Thái Hà và nhất là sự lên tiếng của Hội đồng Giám mục Việt Nam qua văn kiện “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay” do Đức cha Chủ tịch Phêrô Nguyễn Văn Nhơn ký ngày 25-09-2008, có thể nói sự kiện Thái Hà đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ sống đạo trong khép nép và sợ hãi ‘mang ơn’ chính quyền của hơn 6 triệu người công giáo đã kéo dài suốt mấy chục năm qua.
Cũng nhờ có sự kiện Thái Hà – Hà Nội, chúng ta mới biết, hóa ra đang có nhiều nhà thờ, họ đạo khác trên cả nước cũng đang rất muốn ‘vào vai’ Thái Hà. Đó là vụ nhà trẻ của các Nữ Tử Bác Ái tại số 2bis Nguyễn Thị Diệu, Q3 Sàigòn, khu ‘đất vàng’ 11 Nguyễn Du cạnh Đại chủng viện Thánh Giuse Sàigòn, đất của giáo xứ An Truyền – An Bằng giáo phận Huế, đất DCCT ở Nha Trang bị chiếm xây khách sạn Hải Yến tại Nha Trang, đất tu viện Thánh Phaolồ ở Vĩnh Long bị chiếm làm khách sạn và gần đây nhất là vụ nhà thờ tam Tòa bị tỉnh Quảng Bình chiếm đoạt vô cớ làm chứng tích chiến tranh (?) v.v…
Thái Hà tối ngày 15.8.2009
Thoạt nhìn thì có vẻ như mỗi nơi mỗi ‘quả’ nhưng thật ra tất cả đều có chung một ‘nhân’bắt nguồn từ chính sách loại bỏ tôn giáo ra khỏi xã hội mà nhà cầm quyền Csvn chủ trương và theo đuổi trước kia đã gây nên.
Việc tịch thu trái phép rất nhiều tài sản của giáo hội ở khắp nơi đến nay vẫn chưa có dấu hiệu nào sẽ được trả lại, đang có nguy cơ rất dễ biến thành những ‘thùng thuốc nổ’ nếu nhà nước Việt Nam tiếp tục viện lý do ‘tồn tại lịch sử’ nhưng lại âm thầm chuyển hóa chúng sang các mục đích sử dụng khác để thu lợi và phi tang dấu vết. Điển hình như vụ đất Tòa Khâm Sứ và Thái Hà, mà nếu không gặp phải những phản ứng mạnh mẽ của giáo phận Hà Nội chắc chắn giờ đây đã không phải là hai cái công viên.
Trong tất cả các vụ xung đột liên quan đến tài sản của đạo công giáo xảy ra trong năm qua, nhà cầm quyền vì không nắm lẽ phải trong tay nên đã hành xử hết sức lúng túng, thậm chí đến mức đã phải mượn tay “quần chúng tự phát” để thay mặt họ giải quyết. Vấn đề là sau khi thoát hiểm trong những tình huống khó khăn như vậy, liệu nó có giúp họ ‘sáng ra’ được điều gì đó hầu có thể giúp thay đổi được chính sách tôn giáo cứng ngắt đang thi hành chăng?
Thật khó có thể trông đợi một sự ăn năn hối cải thay đổi ‘180 độ’ từ các bạo chúa ngay cả những khi triều đại của họ sắp bị lịch sử chôn vùi. Tuy nhiên điều này cũng không có nghĩa cái tính bản thiện của nhân chi sơ nơi họ ngày nào, nay đã chai lì hoàn toàn.
Tượng Đức Phật trong nhà Lê Khả Phiêu
Bằng chứng là ngay cả với ông Lê Khả Phiêu, một khi đã leo được đến chức tổng bí thư thì chắc chắn phải là người cực kỳ vô thần. Ấy thế mà giờ đây ông ta cũng đã biết ôm ấp tượng Phật trong nhà. Để làm gì nếu chẳng phải cầu mong được phù trợ từ thế giới siêu nhiên?
Sự sai lầm của nhà nước Việt Nam hiện nay là ở chỗ sau cái thời phá hoại tôn giáo nay Csvn đang dốc sức xây dựng chùa chiền còn kinh khủng hơn ai hết để khắc phục. như với Đại Nam Quốc Tự ở Bình Dương và chùa Bái Đính ở Ninh Bình, cái nào cái nấy tiêu tốn hằng ty tỷ tiền tưởng là đang tích đức lại cho chế độ nhưng thật ra cũng chỉ là tiếp tục phá hoại tôn giáo.
Sự khác nhau chỉ là ngày xưa họ dùng búa đập tượng Phật, Chúa và nhà thờ thì nay việc xây chùa để kinh doanh, cốt lấy tiếng thơm ‘tự do tôn giáo’ với thế giới hóa ra lại là phá nốt chút tâm thức vốn đã tang thương còn sót lại trong dân chúng về tôn giáo.
Có kẻ giựt nợ nào mà lại có thể tích đức được bằng cách đem tiền đi bố thí cho người này người nọ, trong khi lại tìm cách lánh mặt các nạn nhân cũ của mình với những món nợ xưa?
Trong cơn bối rối hiện nay, có thể có nhiều thứ khiến nhà nước phải băn khoăn, nhưng ít nhất họ cũng phải nhận ra được sự thật này: Tôn giáo không phải là thực dân Pháp, Phát xít Nhật hay đế quốc Mỹ, tuyên chiến với tôn giáo là dại dột đến tận cùng.
Sàigòn, 15/8/2009
Alfonso Hoàng Gia Bảo
No 435:Tôn giáo không tự do vì xã hội không tự do

Tôn giáo chỉ tự do khi nào cả xã hội được sống tự do. Ðây là một sự thật mà người ta hay quên khi nói đến vấn đề tôn giáo trong các nước độc tài. Ở các nước còn sống dưới những đảng độc quyền, độc đoán, có những vụ xúc phạm tới quyền sinh hoạt tín ngưỡng của người dân; mà không nhất thiết vì những lãnh tụ độc tài muốn cấm cản một tôn giáo nào đó. Họ chỉ không cho phép người dân được hưởng những quyền tự do căn bản để sống xứng đáng làm người. Vì thế có những sinh hoạt tín ngưỡng bị cấm cản.
Khi chính quyền Miến Ðiện tấn công các ngôi chùa, bắt giữ chư tăng, các chính phủ Tây Phương lên tiếng phản đối đã nhấn mạnh đến tội xúc phạm quyền tự do tôn giáo. Nhưng sự thật là các tăng sĩ và Phật tử Miến Ðiện đã bị đàn áp vì họ tham gia vào một phong trào phản đối tăng thuế, đặc biệt là tăng thuế nhiên liệu. Ðó là một phong trào bộc phát trong dân chúng Miến Ðiện, dù có các nhà tu hành tham dự hay không. Các tăng sĩ và chùa chiền đã trở thành giới lãnh đạo và trung tâm hoạt động của phong trào này, vì dân Miến Ðiện tin tưởng nơi các tu sĩ và chùa chiền là nơi có thể tụ họp và trốn tránh. Khi chính quyền Miến Ðiện đã bắt giữ các tu sĩ lãnh đạo rồi, họ lại cho phép các nhà sư còn lại tiếp tục ở trong chùa, các Phật tử được tự do đi lễ. Những người Tây phương không thể kết tội nhóm quân phiệt Miến là xâm phạm tự do tôn giáo nữa. Nhưng tất cả mọi người dân Miến Ðiện vẫn sống trong chế độ độc tài tăm tối như cũ.
Một thí dụ hiển nhiên khác là chính sách cấm đoán và đàn áp của Ðảng Cộng Sản Việt Nam đối với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Họ giam lỏng Hoà Thượng Thích Quảng Ðộ trong Thanh Minh Thiền Viện cũng như nhiều vị lãnh đạo khác trong giáo hội, họ không được tới một tự viện nào khác để giảng Phật pháp. Họ không cho phép vị trụ trì nào được đề tên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trên tên chùa, cấm các sinh hoạt từ thiện, giáo dục, văn hoá nhân danh giáo hội Thống Nhất.
Tương tự như trường hợp Giáo Hội Thống Nhất là Phật Giáo Hoà Hảo. Từ khi cộng sản chiếm được miền Nam Việt Nam, họ đã cấm không cho các tín đồ Hoà Hảo được sinh hoạt tập thể ngoài phạm vi mà nhà nước cho phép, các cơ sở truyền thống của giáo hội Phật Giáo Hoà Hảo đã bị chiếm cứ, các tổ chức bị quốc doanh hoá, và các nhà lãnh đạo bị bắt giam hoặc bị tàn sát.
Tất cả những hành động đàn áp và cấm đoán trên vi phạm các quyền tự do đi lại, tự do cư trú, tự do hội họp và lập hội. Khi chính phủ Georges W. Bush bỏ chính quyền cộng sản Việt Nam ra khỏi danh sách những nước phải chú ý đặc biệt vì xâm phạm tự do tín ngưỡng, họ quên rằng con người không thể có tín ngưỡng tự do nếu không được tự do đi lại, tự do cư trú, tự do hội họp và lập hội.
Một điều trong đạo luật về tôn giáo ở Việt Nam cấm không cho sinh hoạt tôn giáo tại tư gia đã xâm phạm quyền tự do hội họp, và đó là một điều luật cấm tôn giáo hoạt động một cách trắng trợn không chối cãi được. Vì một một vị tăng hay ni đến nhà cầu siêu cho một đám tang có thể bị coi là sinh hoạt tôn giáo trong tư gia. Một cố vấn gia đình mục vụ tiếp những cặp vợ chồng sắp cưới để cùng cầu nguyện với nhau cũng có thể bị ghép vào tội đó. Không có luật nào cấm các đảng viên cộng sản họp chi bộ ở nhà riêng, nhưng nếu một vị mục sư đến nhà nào giảng Kinh Thánh thì có thể bị cấm nếu công an khu vực không được hối lộ.
Những hành động xâm phạm tự do tôn giáo ở Việt Nam gần đây phần lớn đều bắt nguồn từ những điều cấm đoán ngoài phạm vi tôn giáo. Sở dĩ các giáo dân Vinh bị công an tấn công là vì họ muốn sử dụng khu đất của giáo phận mà bị cấm cản. Lần đầu tiên Linh Mục Nguyễn Văn Lý vị chính quyền tấn công cũng vì cộng sản muốn chiếm đất của địa phận giáo xứ. Khi Linh Mục Lý phản đối, công an bắt đầu cấm đoán và ngăn cản các giáo dân không được tới nhà thờ. Những người lên tiếng bênh vực giáo dân cũng bị ghép vào tội chống nhà nước cộng sản.
Chính vì thấy tôn giáo không thể có tự do nếu xã hội không được tự do, cho nên Linh Mục Nguyễn Văn Lý và các nhà trí thức dân chủ đã cùng nhau lập Khối 8406 để tranh đấu cho tất cả mọi người dân Việt Nam được hưởng những quyền tự do tối thiểu, không phân biệt người theo đạo nào hoặc có tín ngưỡng hay không. Tôn giáo sống trong xã hội loài người. Khi con người không được sống tự do thì mọi tôn giáo đều có thể bị xúc phạm bất cứ lúc nào; giống như có những dây thòng lọng buộc sẵn quanh cổ.
Ðiển hình nhất là vụ gần 400 tăng ni đang bị đàn áp tại tu viện Bát Nhã, tỉnh Lâm Ðồng. Theo tin AFP đăng trên báo Người Việt ngày hôm qua, phát ngôn viên chính quyền cộng sản mới xác định rằng ngày 2 Tháng Chín này các tu sĩ trẻ tuổi này sẽ bị trục xuất khỏi tu viện. Lý do ông ta nêu ra là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tỉnh Lâm Ðồng đuổi họ vì những buổi giảng Phật pháp của họ không được giáo hội đó cho phép; do đó bị coi là bất hợp pháp. Như vậy có phải là chính quyền cộng sản đã vi phạm tự do tín ngưỡng hay không? Hiển nhiên là họ đã trà đạp trên quyền tự do sinh hoạt tôn giáo, vì họ đang sử dụng những điều cấm đoán khác mà luật pháp các nước cộng sản luôn luôn áp dụng.
Từ khi có những tăng ni tu tập theo Pháp môn Làng Mai, mỗi tháng họ đã thu hút hàng ngàn Phật tử từ khắp các tỉnh về tu học những cuối tuần, sống trong chánh niệm, hành trì giới luật. Ðó là truyền thống Thọ Bát Quan Trai trong Phật Giáo, Nam tông cũng như Bắc tông đều theo. Bây giờ, chính quyền Cộng Sản Việt Nam tuyên bố đó là những hoạt động bất hợp pháp, chẳng khác nào họ nói giáo lý của Ðức Phật là bất hợp pháp! Mai mốt các vị tăng ni trở về quê quán tiếp tục hành trì phép tu theo Phật của mình thì có bị coi là bất hợp pháp nữa hay không?
Trong lịch sử nước ta, truyền thống Phật Giáo vẫn công nhận có hàng muôn ngàn phương pháp tu tập - 84,000 pháp môn là một con số làm thí dụ. Ngay dưới triều nhà Nguyễn, khi sắc phong chức tăng thống thì vị tăng thống cũng chỉ là một người được coi là đạo cao đức trọng để làm gương cho cả nước chứ không phải là người cai quản và quyết định mọi hoạt động Phật giáo trong nước. Mọi người đều có quyền cạo đầu đi tu, chọn nơi dựng thảo am hành trị đạo Phật, nhận các đệ tử xuất gia hoặc tại gia.
Từ hai thế kỷ trước, tại Việt Nam đã nổi lên những nhà tu độc lập nổi tiếng như Ðức Phật Thầy Tây An. Một người đạo hạnh được nhân dân suy tôn vừa là Thầy, vừa là Phật, mà không cần có giấy phép của một chính quyền nào hay một giáo hội nào. Chính trong truyền thống đó chúng ta có những ông sư Vãi Bán Khoai, và sang thế kỷ 20 có Ðức Thầy Huỳnh Giáo Chủ. Trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam đã có những vị tu sĩ độc lập như vậy, cho nên chúng ta có ông Ðạo Dừa được bao nhiêu người ngưỡng mộ và giúp cho bao nhiêu người hướng về điều thiện. Ông Ðạo Dừa phản đối chiến tranh, kêu gọi hoà bình, nhưng không một chính phủ nào ở miền Nam khép ông vào tội chủ hòa làm ngã lòng binh sĩ để gây phiền phức cho ông; mỗi ngày vẫn có những người đến chiêm bái ông trên chiếc thuyền đậu ở Cồn Phụng mà khong ai bị công an theo dõi.
Truyền thống tự do đó đã bị dập tắt dưới chế độ Cộng Sản. Ðảng Cộng Sản không cần làm một điều luật nào cấm tôn giáo. Họ chỉ cần thi hành những điều cấm đoán đối với các quyền tự do căn bản của con người là đủ xúc phạm tất cả các tôn giáo, bất cứ luc nào họ muốn. Trước đây các vị tu sĩ trẻ này được yên tâm tu học, nay chỉ vì ông thầy họ chống Trung Cộng chiếm đóng Tây Tạng nên họ bị đuổi!
Hành động trục xuất các tăng ni trẻ ra khỏi Tu Viện Bát Nhã sẽ khiến tất cả mọi người Việt Nam khác ý thức được rằng khi một người dân bị tước bỏ những quyền tự do đi lại, tự do cư trú, tự do hội họp và lập hội thì mọi người đều có thể bị đàn áp bất cứ lúc nào. Bốn trăm vị tăng ni trẻ tuổi này đã chứng tỏ đạo hạnh nghiêm trang trong suốt thời gian qua, họ được mọi người dân trong vùng kính trọng, kể cả nhiều tăng ni trong giới lãnh đạo hội Phật Giáo được nhà nước kiểm soát. Chính các vị tăng ni này sẽ nhìn ra rằng khi cái thòng lọng xiết lại trên cổ 400 tu sĩ trẻ tuổi ở Bát Nhã thì chính họ, những người vẫn tuân phục đảng và nhà nước Cộng Sản, chính họ cũng đang bị buộc những thòng lọng giống như vậy. Ngày xưa thân phụ cố văn sĩ Phùng Quang Lộc hỏi con: Bọn nhà văn chúng mày là giống gì mà lúc người ta cởi trói, lúc người ta trói lại vậy? Bây giờ sẽ có người hỏi các vị tăng ni trong giáo hội nhà nước như vậy!
Nhìn tấm gương Bát Nhã, tất cả mọi người dân Việt Nam, nhất là giới trí thức trẻ, cũng phải thấy họ đang bị những sợ dây thòng lọng tròng vào cổ. Ðó là một nỗi nhục mà người dân Việt phải chịu đựng từ bao nhiêu năm nay. Bây giờ, các tu sĩ ở Bát Nhã sẽ là minh chứng cho ai cũng ý thức được mối nhục đó. Mọi người Việt Nam sẽ hiểu ra rằng vấn đề ở tu viện Bát Nhã không phải là vấn đề tôn giáo mà là vấn đề tự do. Mà đó là những quyền tự do tối thiểu của công dân những nước độc lập. Tại sao các tu sĩ ở tu viện Bát Nhã bị đuổi đi vì không có hộ khẩu, còn những công nhân Trung Quốc đang sang Việt Nam làm việc, những thương gia Trung Quốc đang xâm nhập qua biên giới, không ai bị xét hộ khẩu bao giờ cả? Khi nào toàn thể mọi người Việt Nam ý thức được những nỗi nhục này, đó là do vụ đàn áp ở tu viện Bát Nhã.
Nếu khôn ngoan, đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ không đàn áp quá đáng nữa. Vì 400 vị tăng ni này khi bị đuổi về quê quán là 400 vị sứ giả của lối sống Phật Giáo có thể giúp bao nhiêu người bớt khổ đau, nhưng họ cũng là những nạn nhân biểu tựơng của một chế độ khống chế mọi quyền tự do căn bản mà mọi công dân Việt Nam có quyền nhưng không được hưởng! Khi mọi người dân đã nhìn thấy như vậy thì đất nước sẽ thay đổi!
Nguồn: http://www.nguoi-viet.c
วันพุธที่ 12 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No422: Giáo hội Công giáo Việt Nam và cuộc cách mạng trên đất Việt
Rõ ràng xã hội Việt Nam đang bắt đầu tiến vào một quỹ đạo mới không thể cưỡng lại được của lịch sử phát triển loài người. Những dấu hiệu chuyển mình của xã hội đã chứng tỏ rõ ràng rằng, những kẻ chống cưỡng lại con thuyền Việt Nam trôi vào dòng chảy thăng tiến nhân vị đã bắt đầu nhận ra sự bất lực của họ.
Các nhà chính trị gọi đó là dòng chảy dân chủ, tuy nhiên dòng chảy lịch sự này nên được hiểu rộng hơn là dòng chảy thăng tiến nhân vị. Bởi vì chủ thể của lịch sử chính là con người, và con người làm nên lịch sử qua những hành trình khắc khoải đi tìm kiếm bản ngã chính mình. Xét cho cùng dân chủ cũng chỉ là một phương tiện để đạt tới mục đích tối hậu là thăng tiến nhân vị – rằng mỗi nhân vị đều đáng quý, đều bình đẳng, và đều được tôn trọng.
Bối cảnh chính trị xã hội Việt Nam là một thách đố nhưng cũng là cơ hội để mỗi người tín hữu Việt Nam làm hiện rõ hơn khuôn mặt của Đức Ki-tô – Đấng giải phóng con người một cách toàn diện.
Bạo lực hay không bạo lực? Chính trị hay không chính trị? Cách mạng hay không cách mạng? Đây chính là những câu hỏi mà rất nhiều người Việt Nam nêu lên cho giáo hội nhất là qua những diễn biến nóng bỏng gần đây trong xã hội đang thu hút khối đông đảo người Việt Nam quan tâm. Bên cạnh đó nhiều người tỏ ra nóng lòng trông chờ vào một lãnh tụ xuất chúng “ló” ra dẫn dắt một cuộc cách mạng mới đưa dân tộc tới nền dân chủ.
Cũng bởi sự “sốt ruột” đó mà rất nhiều người đã trách lầm Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không dám làm cách mạng.
Câu trả lời là sự thực Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang làm cách mạng. Tuy nhiên cuộc cách mạng này phổ quát tới nỗi mà các ý niệm cách mạng khác chỉ là hình bóng phản ánh cuộc cách mạng này mà thôi. Đó là cuộc cách mạng giải phóng con người khỏi tội lỗi.
Chính vì tính chất thiêng thánh của cuộc cách mạng này mà Giáo Hội Công Giáo Việt Nam không dùng bạo lực nhưng dùng bác ái; Chính vì tính chất phổ quát của cuộc cách mạng này mà giáo hội không làm chính trị nhưng là phúc âm hóa chính trị; Chính vì tính chất khốc liệt của cuộc cách mạng này mà giáo hội không thể chấp nhận im lặng nhưng lên án bất công và tội lỗi trong xã hội.
Nếu nhìn bằng nhãn quang đó thì Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang làm một cuộc cách mạng triệt để nhất, sản sinh ra không chỉ một lãnh tụ vĩ đại, nhưng là đào luyện mỗi người trở thành một lãnh tụ vĩ đại, họ chiến đấu trên mặt trận rộng lớn nhất giữa sự thiện và sự dữ, giữa thánh thiện và tội lỗi. Giáo Hội Công Giáo hiểu rằng một người công giáo thánh thiện là một người có trách nhiệm nhất đối với xã hội, một người giải phóng xã hội.
Bối cảnh này hướng dẫn Giáo Hội trở thành một tiếng kêu trong xa mạc của một nhà Tẩy Rửa mới.
Viễn tượng truyền giáo ở Việt Nam những năm tới không gì khác là đẩy mạnh các hoạt động bác ái xã hội, mở nhà thương, thành lập các trại phúc lợi xã hội như trại mồ côi, trại cai nghiện…
Những năm tới sẽ là những năm Giáo Hội dấn thân hơn nữa vào trong lĩnh vực giáo dục. Giáo Hội có thể mở các cuộc phản biện công khai và rộng lớn để trực tiếp đòi quyền giáo dục cho thế hệ trẻ như là một tổ chức dân sự hợp lệ. Quyền giáo dục của Giáo Hội đồng nghĩa với quyền làm điều tốt không thể bị xâm phạm bởi bất cứ nhà nước hay thể chế nào.
Các giáo dân, trí thức trẻ được mời gọi dấn thân hơn nữa vào các lãnh vực của xã hội nhất là giáo dục, các hoạt động thăng tiến cộng đồng, các hoạt động chính trị, và từ đó phúc âm hóa chính trị, phúc âm hóa xã hội.
Song hành với những hành trình rong ruổi mục vụ truyền giáo là những lời cầu nguyện và đời sống đạo sâu sắc. Các phong trào cầu nguyện, đặc biệt là với lời kinh mân côi được nhân rộng khắp nơi, áp dụng theo mô hình “Cuộc cách mạng kinh mân côi” diễn ra năm 1986 tại Philipin đã phá đổ độc tài và mang lại nền dân chủ cho đất nước này mà không đổ một giọt máu.
Giáo hội sẽ tiếp tục là tiếng nói bảo vệ người nghèo, khảng khái lên án những bất công trong xã hội và cả những bất công mang tầm vóc khu vực Đông Nam Á, như vấn đề khai thác Bauxite, tranh chấp Biển Đông, sự khai thác hủy diệt hệ sinh thái dòng Mê-kong.
Giáo Hội Công Giáo cũng cần đón nhận một cách rộng mở một cuộc chạy đua và cạnh tranh tích cực giữa các tôn giáo khác trong nhiệm vụ quảng bá công bằng và từ bi – bác ái trong xã hội.
Viễn tượng này đòi hỏi Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ra khơi chỗ nước sâu cùng với Đức Ki-tô để thả lưới.
Ðức Long
วันศุกร์ที่ 7 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No414: Khi Tam Tòa thành chứng tích tội ác

Bùi Tín (viết riêng cho VOA)
[Nha tho Tam Toa]
Tháp chuông nhà thờ Tam Tòa
Vụ Thái Hà giữa Hà Nội chưa yên, vụ Tam Tòa ở Quảng Bình lại nổ ra, lôi cuốn vào cuộc hàng 250 ngàn giáo dân thuộc vùng giáo phận Vinh xuống đường cầu nguyện.
Xin nhớ, 250 ngàn, không ít đâu, nơi chính quyền cảnh sát sợ người dân tụ tập quá 5 người! Nhiều giáo dân bị bắt, bị chửi bới, đánh đập. Hai linh mục Nguyễn Đình Phú và Ngô Thế Bính bị đánh trọng thương trước con mắt "vô tư", thực tế là khuyến khích của nhân viên công an. Bộ Chính trị vội cử ủy viên Bộ Chính trị kiêm phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng vào nắm tình hình và giải quyết. Nhưng sự việc rất phức tạp và rối rắm.
Từ đâu nổ ra vụ căng thẳng và xung đột giữa chính quyền và giáo dân ở đây?
Thị xã Đồng Hới là tỉnh lỵ của miền Bắc gần giới tuyến 17 nhất trong chiến tranh. Những năm 1967, 68 và 1972 nhiều cuộc ném bom đã phá huỷ một phần nhà thờ Tam Tòa nằm trong thị trấn, tháp chuông bị sập.
Từ khi hòa bình trở lại, mong muốn của tòa giám mục Vinh cai quản cả vùng này và của giáo dân Đồng Hới - Quảng Bình là sớm xây dựng lại hoàn toàn nhà thờ Tam Tòa to đẹp hơn, ngay trên mặt bằng cũ mà bà con coi là đất Chúa rất thiêng. Nơi đó lại rộng rãi, thoáng đãng, cảnh đẹp, bên dòng sông Nhật Lệ.
Tôi đã đi quá đó nhiều lần, khi Đồng Hới còn là thị trấn nhỏ, vắng vẻ, dân đi sơ tán lên phía ga Thuận Lý, lên vùng chân núi xa. Tôi biết rõ là sau 30-4-1975, chính quyền không muốn dân công giáo từng "sơ tán" trở về lại nơi ở cũ quanh Tam Tòa. Mang bản chất cộng sản vô thần, họ vẫn nhìn bà con công giáo với con mắt hẹp hòi, đố kỵ.
Từ năm 2000, sau khi Đồng Hới được đề bạt lên là Thành phố, với đề án đô thị mới, họ càng không muốn một nhà thờ Công giáo trở thành một kiến trúc to đẹp, nổi bật bên dòng sông Nhật Lệ.
Do đó các ông quan cộng sản địa phương - tuyên giáo, công an, Ban Tôn giáo - liền nghĩ ra mưu kế: Phong nhà thờ Tam Tòa thành "Chứng tích Tội ác Chiến tranh của đế quốc Mỹ", để không ai được xâm phạm, để không cho giáo dân san mặt bằng, xây dựng lại tại chỗ nhà thờ Tam Toà mới to đẹp hơn xưa. Chính quyền còn chỉ ra 5 chỗ xa xôi, ẩn dật, hoang vắng cho bà con công giáo "tha hồ" chọn! Xảo trá tận cùng!
Theo tôi, trên đây là một quyết định "dở hơi", rất xấu, không hợp pháp, nên vô giá trị.
Vì theo Luật về di tích cần bảo tồn, các di tích lịch sử, văn hoá, chiến tranh...đều phải do Bộ Văn hoá nghiên cứu, đề nghị chính thức bằng văn bản, kèm hồ sơ, được Quốc hội hoặc Ban Thường vụ Quốc hội bàn luận, thông qua, rồi được chính phủ ra quyết định, từ đó mới có giá trị thi hành.
Nhà thờ Tam Toà không ở trong trường hợp như vậy. Các vụ ném bom ở đây của máy bay Mỹ thực hiện khi Đồng Hới đã sơ tán triệt để, thành thị trấn chết, nên không gây thương vong đáng kể, do đó việc bảo tồn thành chứng tích chiến tranh điển hình là khiên cưỡng, khó có tính thuyết phục.
Vậy sao không giữ cầu Long Biên giữa Hà Nội bị sụp đổ vì bom, cả một đoạn phố Khâm Thiên sầm uất bị bom B52 rải thảm, hay Bệnh viện Bạch Mai bị đánh sập hẳn 2 dãy phòng bệnh nhân hồi tháng 12-1972 làm chứng tích tội ác chiến tranh, còn có ý nghĩa xác đáng hơn nhà thờ Tam Toà nhiều!
Rõ ràng cái quyết định phong Nhà thờ Tam Toà thành "Chứng tích tội ác chiến tranh của Mỹ" chỉ là một cái cớ, một "sáng kiến" u tối, một mưu thâm mà dại, sinh ra từ một não trạng "cộng sản u mê" tuân theo lời Lénine coi "mọi tôn giáo là thuốc phiện, có hại cho xã hội, cần xoá bỏ, bóp chết". Họ muốn Cộng sản là tôn giáo duy nhất.
Các nhà cầm quyền địa phương chỉ muốn phá đám, ngăn cản bà con giáo dân và giáo hội Công giáo có quyền sở hữu chính đáng miếng đất đẹp vốn là sở hữu của họ, để xây dựng lại nhà thờ của họ, theo nguyện ước và niềm tin thiêng liêng của họ.
Điều xảo trá đáng vạch rõ và lên án nhóm chính quyền địa phương được Bộ Chính trị ở Hà Nội che chở tiếp tay là những quan chức này đã lấy bom Mỹ làm cái cớ (!) để cứu nguy, đã nhờ bom Mỹ (!) để trốn tránh trách nhiệm, để ẩn mình.
Nguồn: VOA
วันพฤหัสบดีที่ 6 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No409: “Quần chúng tự phát”, phát từ đâu ra?
Thời gian gần đây cụm từ “quần chúng tự phát” được các quan chức Csvn sử dụng khá phổ biến và họ xem việc làm này như là những phản ứng chính đáng của người dân khi thấy ai đó “gây rối trật tự trị an nơi công cộng”.
Ngược lại với lập luận trên, không ít người “quần chúng tự phát” là tội ác vì những thương tổn về tinh thần, thể xác mà nó đã gây ra cho họ. Chị Thủy một trong số các nạn nhân bị ‘quần chúng tự phát’ trong vụ Tam Tòa vừa rồi đã kể lại với đài RFA về tâm trạng này: “Nói chung đối với giáo dân bây giờ rất là hoảng loạn về tinh thần. Có một điều là mấy hôm nay không phải là công an đánh mà là côn đồ đánh nhưng mà công an đứng nhìn côn đồ đánh dân. (RFA, 30/7/2009)
Như chúng ta biết trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều vụ ‘nhân dân, thương binh tự phát’ gây khốn khổ cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và một số người đấu tranh đòi hỏi dân chủ trên cả nước. Nhưng chỉ đến khi xảy ra các biến cố Tòa Khâm Sứ, Thái Hà và đặc biệt việc hai linh mục Phêrô Nguyễn Thế Bính và Phaolô Nguyễn Đình Phú bị trọng thương với hình ảnh mặt mày bê bết máu được truyền đi khắp nơi ‘quần chúng tự phát’ của VN mới thật sự gây sốc cho cả thế giới khihay tin về vụ Tam Tòa. Đài RFA cách nay hai ngày vừa mới có thêm bài “Xã hội đen tại Việt Nam, một thực trạng cần tìm hiểu”đề cập đến hiện tượng ‘quần chúng tự phát’
Có thể khẳng định rằng đây chính là trò ‘ném đá giấu tay’ của Csvn qua việc họ thu gom tại địa phương một số người kém hiểu biết tại địa phương lại rồi nhồi sọ, kích động họ đi gieo rắc tang tóc cho bất cứ ai mà Csvn thấy có thể gây nguy hiểm đối với sự tồn tại bất hợp pháp của chế độ. Nạn nhân của họ ngày càng đa dạng. Ban đầu có thể chỉ để dẹp các đám đông dân oan, các nhà đấu tranh cho dân chủ nay đã tấn công luôn cả các nhà thờ, chùa chiền như vụ Tu viện Bát Nhã ở Lâm Đồng.
Sở dĩ con bài ‘quần chúng tự phát’ còn có thể tái diễn đi tái diễn lại nhiều lần, theo chúng tôi bởi vì màn khói hỏa mù bao quanh mấy chữ ‘quần chúng tự phát’ chưa bị những cơn gió mạnh thổi tung, xé toạc nó ra. Còn chỗ núp Csvn sẽ còn rất mạnh miệng đổ thừa cái việc làm thất nhân ác đức này cho quần chúng. Do vậy muốn ‘khóa miệng’ Csvn lại, chúng ta phải mỗi người một tay cùng nhau vạch trần cái danh xưng mập mờ dễ đánh lận con đen này trước hết.
Như bao hiện tượng mới từng nảy sinh trong xã hội, ‘quần chúng tự phát’ muốn được xem là một hiện tượng hay trào lưu phát triển một cách bình thường, nó phải đáp ứng được hai đòi hỏi căn bản sau:
1. Một danh xưng minh bạch:
Mặc dù thời gian qua chúng ta được nghe nói đến nhiều và cũng mường tượng ra họ muốn ám chỉ điều gì. Thế nhưng để định nghĩa thế nào là ‘quần chúng tự phát’ thật không dễ. Đi tìm trong quyển từ điển ‘Bách Khoa Toàn Thư’ mới nhất do chính Csvn phát hành năm 2006, chúng tôi không hề thấy bất kỳ dòng nào đề cập về nó.
Càng đáng ngạc nhiên hơn, khi ngay cả với danh từ ‘quần chúng’ những tưởng nó đã phải là một ‘người bạn lớn’ của Csvn vì đã có thành tích vài chục năm cùng chung lưng đấu cật với họ. Vậy mà không hiểu sao nó cũng không có chỗ đứng độc lập. Vần ‘Q’ của quyển tự điển đồ sộ này không hề có chỉ mục nào là ‘quần chúng’ !?
Qua tra cứu một vài tự điển khác rồi tự ghép lại, chúng tôi suy đoán cụm từ này muốn nói về một nhóm người có chung một sự bức xúc trước một việc gì đó nên họ đã tự động tụ tập lại với nhau trong một khoảnh khắc nhất định để cùng chống lại, nhưng đây là những việc làm hoàn toàn không do sự xúi giục của bất kỳ ai nên mới được xem là ‘tự phát’.
(Và tất nhiên ở đây chúng ta cũng chưa đả động gì đến hành động ấy là hành động gì, tốt xấu ra sao? Cũng như việc tụ tập thành một tổ chức như vậy, mặc dù ngắn ngủi, là hợp pháp hay bất hợp pháp?).
Vài hàng sơ lược về tên gọi của nó như thế để thấy rằng “quần chúng tự phát”, “nhân dân tự phát” hay “đám đông tự phát” hay gì gì đó tự phát v.v… cho đến vẫn chưa được định nghĩa một cách rõ ràng.
Tên gọi, ngữ nghĩa còn nhập nhằng ‘tranh sáng tranh tối' như vậy, xác định về mặt pháp lý càng ‘tăm tối’ hơn khi chúng ta chưa hề thấy có loại văn bản nào đề cập đến nó, thế nhưng các quan chức, báo đài VN vẫn cứ tha hồ thoải mái lôi chúng ra xài, ngay cả trong những tình huống đòi hỏi họ phải có sự minh bạch. Thí dụ như khi sự căng thẳng trong vụ Thái Hà lên đến đỉnh điểm, một nhóm người ‘lạ mặt’ hung dữ kéo đến đòi đập phá Đền Thánh Giêrađô. Hành vi bất lương này liền lập tức bị lên án mạnh mẽ khắp nơi. Trước tình thế ấy vào chiều ngày 22/9/2008 UBND TP Hà Nội đã buộc phải mở một cuộc họp báo (tất nhiên không thể thiếu ‘cái máy nói’ Lê Dũng từ Bộ Ngoại giao) và họ đã giải thích sự cố này với công luận rằng “đây chỉ là hành động tự phát của một số đông người dân” . !!!
Họp báo quốc tế mà quan chức ta lại nói toàn những từ mập mờ ‘trời ơi đất hỡi’ thế này chắc do nghĩ rằng các phóng viên nước ngoài không rành tiếng Việt nên tha hồ nói hưu nói vượn chăng?
Số đông người dân ấy gồm những ai? ‘quần chúng tự phát’ là loại tổ chức nào? Văn bản nào công nhận là hợp pháp? Nếu không thì khi ‘tự phát’ nhưng gây thương tích cho người khác sao không nghe nói đến chuyện điều tra để đem ra xét xử ra sao?
Rõ ràng đây chỉ là kiểu trả lời lấp liếm sự thật !!! Bình luận một cách bình dân thì đó chính là những lời ‘hàm hồ’, ‘đá cá lăn dưa’ của dân đầu đường xó chợ mà thôi!
2. Hành vi phải lương thiện:
Tên gọi “quần chúng” đã bất hợp pháp là vậy, hiện tượng “tự phát” còn đáng tội hơn. Thực chất đó là những hành vi bất lương, vì nó không phải là sự bộc phát một cách bình thường theo kiểu “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” giữa các cá nhân với nhau. Các dữ kiện trong cả ba vụ tự phát từ TKS, Thái Hà cho đến Tam Tòa cho thấy đều có bàn tay đạo diễn của công an ngay từ khi mới bắt đầu xảy ra ‘tự phát’.
Trong một xã hội ‘công an trị’ như nhiều người vẫn thường nói về VN, rõ ràng không có bất kỳ đám quần chúng nào mà lại đi dại dột ‘tự phát’ đánh người tơi tả ngay trước mặt công an. Một việc làm mà tôi dám chắc kể cả đàn em Năm Cam cũng không dám.
Do vậy, trong lúc lũ ‘quần chúng’ đầu gấu kia ‘tự phát’ với các nạn nhân thì công an khoanh tay đứng xa xa canh chừng, chỉ đến khi nào chúng thấy sự hăng máu của lũ ‘tự phát’ có thể sẽ gây ra nguy hiểm về tính mạng cho họ thì mới chịu nhảy vào can ngăn nhưng thật ra là dàn cảnh để cho bọn người hung dữ kia thoát thân.
Điều này đã bị Tòa TGM Vinh ‘lật tẩy’ trong bản Thông Cáo Số 3 hôm 27/7 “…khi lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán” .
Tóm lại, Danh xưng bất chính - Hành vi bạo ngược. Đó là tất cả sự thật về cái được là “quần chúng tự phát” mà Csvn thường việc dẫn ra để trốn tội bấy lâu nay mỗi khi mượn tay đám thanh niên mà vì hoàn cảnh chúng đã phải bán mình cho họ.
Trước vấn nạn ‘quần chúng tự phát’ lộng hành ngày một dữ dội, chúng tôi tự hỏi liệu các nhà biên soạn bộ Từ Điển Bách Khoa Toàn Thư có nên bổ sung thêm một định nghĩa mới về ‘quần chúng tự phát’ như sau “đó là loại công cụ trông rất giống người nhưng không còn là người vì đã bị Csvn ‘khoét’ mất lương tri để dùng vào việc đánh đập ‘dằn mặt’ dân oan, giáo oan và những người đấu tranh dân chủ, hầu tránh tiếng ác đàn áp dân cho họ”?
Sàigòn, 06/8/2009
Ngược lại với lập luận trên, không ít người “quần chúng tự phát” là tội ác vì những thương tổn về tinh thần, thể xác mà nó đã gây ra cho họ. Chị Thủy một trong số các nạn nhân bị ‘quần chúng tự phát’ trong vụ Tam Tòa vừa rồi đã kể lại với đài RFA về tâm trạng này: “Nói chung đối với giáo dân bây giờ rất là hoảng loạn về tinh thần. Có một điều là mấy hôm nay không phải là công an đánh mà là côn đồ đánh nhưng mà công an đứng nhìn côn đồ đánh dân. (RFA, 30/7/2009)
Như chúng ta biết trước đây cũng đã từng xảy ra nhiều vụ ‘nhân dân, thương binh tự phát’ gây khốn khổ cho gia đình cụ Hoàng Minh Chính, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và một số người đấu tranh đòi hỏi dân chủ trên cả nước. Nhưng chỉ đến khi xảy ra các biến cố Tòa Khâm Sứ, Thái Hà và đặc biệt việc hai linh mục Phêrô Nguyễn Thế Bính và Phaolô Nguyễn Đình Phú bị trọng thương với hình ảnh mặt mày bê bết máu được truyền đi khắp nơi ‘quần chúng tự phát’ của VN mới thật sự gây sốc cho cả thế giới khihay tin về vụ Tam Tòa. Đài RFA cách nay hai ngày vừa mới có thêm bài “Xã hội đen tại Việt Nam, một thực trạng cần tìm hiểu”đề cập đến hiện tượng ‘quần chúng tự phát’
Có thể khẳng định rằng đây chính là trò ‘ném đá giấu tay’ của Csvn qua việc họ thu gom tại địa phương một số người kém hiểu biết tại địa phương lại rồi nhồi sọ, kích động họ đi gieo rắc tang tóc cho bất cứ ai mà Csvn thấy có thể gây nguy hiểm đối với sự tồn tại bất hợp pháp của chế độ. Nạn nhân của họ ngày càng đa dạng. Ban đầu có thể chỉ để dẹp các đám đông dân oan, các nhà đấu tranh cho dân chủ nay đã tấn công luôn cả các nhà thờ, chùa chiền như vụ Tu viện Bát Nhã ở Lâm Đồng.
Sở dĩ con bài ‘quần chúng tự phát’ còn có thể tái diễn đi tái diễn lại nhiều lần, theo chúng tôi bởi vì màn khói hỏa mù bao quanh mấy chữ ‘quần chúng tự phát’ chưa bị những cơn gió mạnh thổi tung, xé toạc nó ra. Còn chỗ núp Csvn sẽ còn rất mạnh miệng đổ thừa cái việc làm thất nhân ác đức này cho quần chúng. Do vậy muốn ‘khóa miệng’ Csvn lại, chúng ta phải mỗi người một tay cùng nhau vạch trần cái danh xưng mập mờ dễ đánh lận con đen này trước hết.
Như bao hiện tượng mới từng nảy sinh trong xã hội, ‘quần chúng tự phát’ muốn được xem là một hiện tượng hay trào lưu phát triển một cách bình thường, nó phải đáp ứng được hai đòi hỏi căn bản sau:
1. Một danh xưng minh bạch:
Mặc dù thời gian qua chúng ta được nghe nói đến nhiều và cũng mường tượng ra họ muốn ám chỉ điều gì. Thế nhưng để định nghĩa thế nào là ‘quần chúng tự phát’ thật không dễ. Đi tìm trong quyển từ điển ‘Bách Khoa Toàn Thư’ mới nhất do chính Csvn phát hành năm 2006, chúng tôi không hề thấy bất kỳ dòng nào đề cập về nó.
Càng đáng ngạc nhiên hơn, khi ngay cả với danh từ ‘quần chúng’ những tưởng nó đã phải là một ‘người bạn lớn’ của Csvn vì đã có thành tích vài chục năm cùng chung lưng đấu cật với họ. Vậy mà không hiểu sao nó cũng không có chỗ đứng độc lập. Vần ‘Q’ của quyển tự điển đồ sộ này không hề có chỉ mục nào là ‘quần chúng’ !?
Qua tra cứu một vài tự điển khác rồi tự ghép lại, chúng tôi suy đoán cụm từ này muốn nói về một nhóm người có chung một sự bức xúc trước một việc gì đó nên họ đã tự động tụ tập lại với nhau trong một khoảnh khắc nhất định để cùng chống lại, nhưng đây là những việc làm hoàn toàn không do sự xúi giục của bất kỳ ai nên mới được xem là ‘tự phát’.
(Và tất nhiên ở đây chúng ta cũng chưa đả động gì đến hành động ấy là hành động gì, tốt xấu ra sao? Cũng như việc tụ tập thành một tổ chức như vậy, mặc dù ngắn ngủi, là hợp pháp hay bất hợp pháp?).
Vài hàng sơ lược về tên gọi của nó như thế để thấy rằng “quần chúng tự phát”, “nhân dân tự phát” hay “đám đông tự phát” hay gì gì đó tự phát v.v… cho đến vẫn chưa được định nghĩa một cách rõ ràng.
Tên gọi, ngữ nghĩa còn nhập nhằng ‘tranh sáng tranh tối' như vậy, xác định về mặt pháp lý càng ‘tăm tối’ hơn khi chúng ta chưa hề thấy có loại văn bản nào đề cập đến nó, thế nhưng các quan chức, báo đài VN vẫn cứ tha hồ thoải mái lôi chúng ra xài, ngay cả trong những tình huống đòi hỏi họ phải có sự minh bạch. Thí dụ như khi sự căng thẳng trong vụ Thái Hà lên đến đỉnh điểm, một nhóm người ‘lạ mặt’ hung dữ kéo đến đòi đập phá Đền Thánh Giêrađô. Hành vi bất lương này liền lập tức bị lên án mạnh mẽ khắp nơi. Trước tình thế ấy vào chiều ngày 22/9/2008 UBND TP Hà Nội đã buộc phải mở một cuộc họp báo (tất nhiên không thể thiếu ‘cái máy nói’ Lê Dũng từ Bộ Ngoại giao) và họ đã giải thích sự cố này với công luận rằng “đây chỉ là hành động tự phát của một số đông người dân” . !!!
Họp báo quốc tế mà quan chức ta lại nói toàn những từ mập mờ ‘trời ơi đất hỡi’ thế này chắc do nghĩ rằng các phóng viên nước ngoài không rành tiếng Việt nên tha hồ nói hưu nói vượn chăng?
Số đông người dân ấy gồm những ai? ‘quần chúng tự phát’ là loại tổ chức nào? Văn bản nào công nhận là hợp pháp? Nếu không thì khi ‘tự phát’ nhưng gây thương tích cho người khác sao không nghe nói đến chuyện điều tra để đem ra xét xử ra sao?
Rõ ràng đây chỉ là kiểu trả lời lấp liếm sự thật !!! Bình luận một cách bình dân thì đó chính là những lời ‘hàm hồ’, ‘đá cá lăn dưa’ của dân đầu đường xó chợ mà thôi!
2. Hành vi phải lương thiện:
Tên gọi “quần chúng” đã bất hợp pháp là vậy, hiện tượng “tự phát” còn đáng tội hơn. Thực chất đó là những hành vi bất lương, vì nó không phải là sự bộc phát một cách bình thường theo kiểu “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” giữa các cá nhân với nhau. Các dữ kiện trong cả ba vụ tự phát từ TKS, Thái Hà cho đến Tam Tòa cho thấy đều có bàn tay đạo diễn của công an ngay từ khi mới bắt đầu xảy ra ‘tự phát’.
Trong một xã hội ‘công an trị’ như nhiều người vẫn thường nói về VN, rõ ràng không có bất kỳ đám quần chúng nào mà lại đi dại dột ‘tự phát’ đánh người tơi tả ngay trước mặt công an. Một việc làm mà tôi dám chắc kể cả đàn em Năm Cam cũng không dám.
Do vậy, trong lúc lũ ‘quần chúng’ đầu gấu kia ‘tự phát’ với các nạn nhân thì công an khoanh tay đứng xa xa canh chừng, chỉ đến khi nào chúng thấy sự hăng máu của lũ ‘tự phát’ có thể sẽ gây ra nguy hiểm về tính mạng cho họ thì mới chịu nhảy vào can ngăn nhưng thật ra là dàn cảnh để cho bọn người hung dữ kia thoát thân.
Điều này đã bị Tòa TGM Vinh ‘lật tẩy’ trong bản Thông Cáo Số 3 hôm 27/7 “…khi lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán” .
Tóm lại, Danh xưng bất chính - Hành vi bạo ngược. Đó là tất cả sự thật về cái được là “quần chúng tự phát” mà Csvn thường việc dẫn ra để trốn tội bấy lâu nay mỗi khi mượn tay đám thanh niên mà vì hoàn cảnh chúng đã phải bán mình cho họ.
Trước vấn nạn ‘quần chúng tự phát’ lộng hành ngày một dữ dội, chúng tôi tự hỏi liệu các nhà biên soạn bộ Từ Điển Bách Khoa Toàn Thư có nên bổ sung thêm một định nghĩa mới về ‘quần chúng tự phát’ như sau “đó là loại công cụ trông rất giống người nhưng không còn là người vì đã bị Csvn ‘khoét’ mất lương tri để dùng vào việc đánh đập ‘dằn mặt’ dân oan, giáo oan và những người đấu tranh dân chủ, hầu tránh tiếng ác đàn áp dân cho họ”?
Sàigòn, 06/8/2009
วันพุธที่ 5 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No404:Bát Nhã và Tam Toà



Hai biến cố liên can đến tôn giáo gần đây, vụ Tu viện Bát Nhã và vụ Nhà thờ Tam Tòa, có những điểm giống nhau và khác nhau, nhưng cả hai cùng do một nguyên nhân, là chế độ độc tài toàn trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Ðảng này đã tước đoạt những quyền tự do căn bản của người dân bình thường, và họ có thái độc thù ghét các tôn giáo, cho nên họ đàn áp từ tăng ni Phật tử đến các tín hữu Công Giáo.
Bát Nhã và Tam Tòa cho thấy cảnh những người dân thực hành tín ngưỡng của họ và bị ngăn cản và đàn áp. Trong cả hai vụ, đảng Cộng Sản đều trốn trách nhiệm không dám chính thức ra mặt mà thả cho đám tay sai cấp dưới làm bậy. Trong cả hai trường hợp, công an Cộng Sản đều thuê tay sai đóng vai thường dân làm những hành động côn đồ. Cả hai vụ đang gây tiếng vang trong dư luận quốc tế và đồng bào trong nước đang chú ý theo dõi, cuối cùng đảng Cộng Sản không thể trốn trách nhiệm được nữa. Nhưng cả hai biến cố này cho thấy sức mạnh của tín ngưỡng tâm linh được biểu hiện, khiến mọi người Việt Nam phải xúc động. Họ sẽ nhìn thấy một chế độ trống rỗng trong tư tưởng và lúng túng trong việc làm, đang tiến gần đến ngày tàn tạ.
Những sự kiện xẩy ra ở Bát Nhã và Tam Tòa có những điểm khác nhau. Bát Nhã là một vụ lật lọng, lường đảo của chế độ Cộng Sản theo lệnh của ngoại bang; còn Tam Tòa là một vụ cướp đoạt quyền sở hữu nhằm mục đích cản trở sinh hoạt tôn giáo.
Tu viện Bát Nhã trước sau vẫn thuộc quyền sở hữu của Thượng Tọa Ðức Nghi, một người trong Giáo Hội Phật Giáo được nhà nước Cộng Sản kiểm soát. Ngay cả những khu đất mới mua và các cơ sở mới xây cất tại đó, do các Phật tử Làng Mai ở khắp thế giới cúng trị giá một triệu Mỹ kim, cũng vẫn thuộc quyền sở hữu của vị trụ trì cũ chùa này. Ông sư Ðức Nghi đã sang Làng Mai bên Pháp xin theo học pháp môn mới nhiều lần, và xin hiến cúng Bát Nhã, một trong nhiều ngôi chùa của ông, nhưng Hòa Thượng Thích Nhất Hạnh đã không nhận mà chỉ hứa gửi các tăng ni về giúp hướng dẫn việc tu tập theo quy củ Làng Mai giúp cho tu viện thêm sinh khí mới.
Sau khi các tăng, ni Làng Mai về Bát Nhã được bốn năm, họ đã quy tụ được gần 400 tăng ni trẻ mới; ngoài ra còn thu hút hàng ngàn Phật tử từ nhiều nơi trong nước về tu tập những cuối tuần. Phương pháp tu học mới thu hút giới trẻ ở Việt Nam và khắp thế giới vì cho họ thấy có cách thực hành đạo Phật vào cuộc sống của chính họ trong thời đại này. Sự có mặt của các giáo thọ Làng Mai giúp các tăng ni mới xuất gia và Phật tử thấy lối sống theo thanh quy trong tự viện và cách thực hành đạo Phật trong đời sống tại gia đem lại an lạc thực sự. Trong Tháng Bẩy 3009, tại chùa Hoằng Pháp ở Hóc Môn, hơn 6,000 Phật tử trẻ tuổi đã tụ họp tĩnh tu, một hoạt động theo phương pháp của Làng Mai, vì hiện nay người ta không được phép đến Bát Nhã tu tập nữa. Hòa Thượng Nhất Hạnh đã thuyết giảng ở chùa này trong hai lần về nước. Pháp môn mới từ Tu Viện Bát Nhã lan ra có thể gây ảnh hưởng rộng lớn, là một lý do khiến chính quyền Cộng Sản lo sợ họ mất khả năng kiểm soát. Nhưng áp lực của Cộng Sản Trung Quốc là nguyên nhân trực tiếp. Cộng Sản Trung Quốc đã bất bình khi Hòa Thượng Nhất Hạnh ủng hộ nhân dân Tây Tạng và còn đề nghị Cộng Sản Việt Nam mời Ðức Ðạt Lai Lạt Ma tới Việt Nam dự lễ Phật Ðản năm ngoái trong một chương trình được Liên Hiệp Quốc bảo trợ. Cộng Sản Trung Quốc đã yêu cầu Hà Nội cấm Hòa Thượng Nhất Hạnh về nước dự lễ, nhưng chính quyền Hà Nội không làm theo vì uy tín quốc tế của nhà sư 82 tuổi này quá lớn.
Sau Lễ Vesak năm ngoái, các tăng ni giáo thọ của Làng Mai bắt đầu bị quấy nhiễu, ngăn cản, và sau cùng tất cả đã phải ra khỏi Việt Nam. Ðối với 379 tu sĩ còn lại, Cộng Sản ra lệnh cho Thượng Tọa Ðức Nghi đuổi họ ra khỏi chùa Bát Nhã, dùng luật lệ về hộ khẩu để cấm những tu sĩ trẻ này tiếp tục đường tu học. Ðiều đảng Cộng Sản Việt Nam không ngờ được là hạt giống đạo được gieo vào tâm thức của 400 tăng ni mới ở Bát Nhã đã biến họ thành những con người không sợ hãi và không phản ứng bạo động trước những hành động tàn ác. Nhiều người bị cha mẹ gọi về vì áp lực của công an cũng đã quay trở lại Bát Nhã để sống chết với đồng đạo. Những người trẻ tuổi này, từng sống dưới chế độ Cộng Sản từ bé đến lớn, sau mấy năm tu tập theo đạo Phật đã tự chuyển hóa để tạo được tâm an nhiên tự tại trước mọi khiêu khích, lăng mạ, đe dọa, và đánh đập. Ðảng Cộng Sản Việt Nam không thể trục xuất những tăng ni trẻ này ra khỏi Việt Nam, mà cũng thể đánh đập mãi những người xuất gia ngồi lặng lẽ niệm Phật trong khi bị cắt điện, cắt nước, bị phong toả cả thức ăn. Ðồng bào trong vùng, cả các tín hữu Công Giáo láng giềng, đã bầy tỏ tình đoàn kết với các tăng ni bị quấy phá và đàn áp, hậu quả của vụ Bát Nhã có thể lan ra rộng mặc dù báo chí trong nước bị cấm loan tin. Người dân Việt Nam sẽ tự hỏi một chế độ, một đảng chính trị và một chính quyền như thế nào mà lại có những hành động kém văn minh đối với những người chỉ chú tâm hành đạo như vậy? Ðó cũng là câu hỏi đặt ra khi chúng ta chứng kiến vụ Tam Tòa.
Ngôi nhà thờ ở Tam Tòa đã dựng lên từ năm 1887, là nhà thờ chính của cả Giáo Phận Vinh. Từ khi ngôi nhà thờ cổ bị máy bay Mỹ phá năm 1968, giáo phận vẫn chưa có một giáo đường chính, mặc dù hiện nay lên tới nửa triệu tín đồ. Lịch sử giáo phận này đã bắt đầu từ năm 1631 khi những giáo dân đầu tiên đã tụ thành một xóm đạo. Từ khi chiến tranh chấm dứt, các giáo dân đã đòi được xây dựng nhà thờ chính tòa tại địa điểm cũ nhưng bị chính quyền Cộng Sản từ chối, lấy cớ muốn giữ ngôi tháp chuông bị phá làm “chứng tích tội ác chiến tranh của đế quốc Mỹ.” Không thấy chính quyền Cộng Sản trưng ra một bằng cớ nào là khu đất nhà thờ đã bị trưng dụng làm của công. Lối cai trị của đảng Cộng Sản vẫn như vậy, lời nói và mệnh lệnh của cán bộ có thể thay cho pháp luật. Cho nên suốt 40 năm qua các giáo dân Vinh đã không có một nhà thờ xứng đáng với lịch sử sự phát triển của cộng đồng tín hữu. Suốt 34 năm qua kể từ khi hòa bình, giáo dân Vinh đã phải nhịn nhục, vì “trước kia lơ mơ là bị dẹp liền,” đúng như lời của Linh Mục Huỳnh Công Minh, một người đã từng được gọi là “linh mục quốc doanh” ở Sài Gòn. Con sâu xéo lắm cũng quằn, giữa Tháng Bẩy người dân Công Giáo ở Vinh đã tự động kéo đến nền đất nhà thờ cũ dựng lên một ngôi nhà tạm dùng làm nơi thờ phượng. Khu đất đó vẫn thuộc chủ quyền của Giáo Phận Vinh, mới được tái lập từ năm 2006. Các giáo dân dựng ngôi nhà trên khu đất chung của họ. Nhưng chính quyền Cộng Sản đã ra tay đàn áp để cấm cản. Khi quân Trung Quốc cướp chiếm những hoàn đảo thuộc hải phận nước Việt Nam thì Cộng Sản không dám dám phản đối bằng hành động mà lúc nào cũng một mực nhún nhường xin bàn thảo, dù biết cứ nói hão như thế thì chẳng bao giờ đi đến đâu. Nhưng khi người dân dựng lại nhà trên khu đất thuộc quyền sở hữu của giáo phận thì cũng chính quyền Cộng Sản đó lại thẳng tay đánh đập để ngăn cản! Và tại nhà thờ Tam Tòa họ cũng dùng một thủ đoạn giống như ở tu viện Bát Nhã: kéo một đám côn đồ tới chửi bới và hành hung những tín đồ một tôn giáo đang làm bổn phận với tín ngưỡng của họ! Thủ đoạn ném đá giấu tay đó còn được công an Cộng Sản bồi thêm bằng việc bắt giữ giáo dân, đánh các linh mục rồi ném người qua cửa sổ nhà thương. Ðối với những người có tín ngưỡng tâm linh thâm sâu bền chặt, các thủ đoạn đó càng tạo phản ứng ngược lại, người dân càng vững tin hơn. Chỉ nhìn vào cách đảng Cộng Sản sử dụng những phương pháp đê hèn và vô hiệu đó cũng thấy họ đang lâm vào tình trạng bối rối và bế tắc. Ðây là nhóm người lãnh đạo một đảng đang trống rỗng về tư tưởng, các đảng viên mất niềm tin chỉ chờ ngày tan rã, mạnh ai nấy chỉ mong vơ vét cho đầy túi tham. Một dấu hiệu của sự trống rỗng trong đầu óc đảng Cộng Sản là những lời phê bình của một cán bộ đứng đầu Viện Nghiên Cứu Tôn Giáo của đảng. Ông này lý luận rằng các giáo dân gốc ở Tam Tòa đã di cư vào Nam hết cả, khu đất nhà thờ không thuộc quyền sử dụng của những giáo dân mới, cho nên họ không được dùng nữa. Nói như vậy là không hiểu một giáo hội, một giáo phận là một thực thể pháp lý riêng, không tùy thuộc vào các cá nhân trong đó còn sống hay đã chết, còn ở tại chỗ hoặc đã đi xa. Một cán bộ cao cấp về tôn giáo mà trình độ hiểu biết ấu trĩ như vậy, thật đáng xấu hổ. Ông này còn nói giáo dân Tam Tòa đã “từ bé xé ra to” khi chuyển một “vấn đề dân sự thành vấn đề tôn giáo.” Chính nhận xét này vô tình cho thấy tất cả tội lỗi là do chủ trương, đường lối của đảng Cộng Sản gây ra. Vì phải đặt câu hỏi: Nguyên nhân vì sao mà “một vấn đề dân sự biến thành vấn đề tôn giáo?”
Chính chủ nghĩa Cộng Sản và đảng Cộng Sản đã tạo ra tình trạng đó. Ðảng Cộng Sản, từ thời Lê nin, sau khi cướp chính quyền phải thi hành chính sách toàn trị, tức là kiểm soát tất cả đời sống của dân bị họ cai trị, từ miếng cơm manh áo tới đời sống tinh thần. Trong đó có cả cuộc sống tâm linh. Do đó, họ coi các tôn giáo là thù nghịch, các tu sĩ, giáo hội là những mục tiêu phải trừ khử. Ðảng Cộng Sản không thể chấp nhận cho người dân được hướng về bất cứ một đạo lý, một đức tin nào khác, ngoài chủ nghĩa Cộng Sản; không được tôn kính ai ngoài các lãnh tụ đảng. Chính chủ trương độc tài toàn trị đó đã biến bao nhiêu vấn đề không có tính cách tôn giáo trở thành vấn đề tôn giáo. Ðã chính trị hóa các hoạt động tôn giáo bị ngăn cấm.
Trong vụ Bát Nhã, vấn đề chính là đảng Cộng Sản muốn chiếm độc quyền kiểm soát các Phật tử trong một giáo hội Phật Giáo nhà nước chỉ định. Trên căn bản, đây là vấn đề xâm phạm quyền tự do lập hội. Các tu sĩ bị đuổi lấy cớ thiếu hộ khẩu vì họ không có quyền tự do cư trú. Trong vụ Tam Tòa, căn bản là việc sử dụng đất đai bị nhà nước chiếm độc quyền, thích ai thì cho, không thì cấm. Ðảng Cộng Sản Việt Nam không đối xử tàn nhẫn riêng với các tăng ni Bát Nhã hoặc giáo dân Tam Tòa. Tất cả mọi người Việt Nam đều bị mất những quyền tự do như vậy. Tất cả mọi người dân Việt Nam đều là nạn nhân của chủ trương độc quyền chính trị của đảng Cộng Sản. Nhưng khi tín đồ các tôn giáo bị mất tự do thì vấn đề trở thành quyền tự do tín ngưỡng bị xúc phạm. Vì tín đồ các tôn giáo chỉ được tự do hành đạo khi nào tất cả mọi người dân Việt Nam được tự do lập hội, tự do cư trú và tự do sử dụng đất đai hợp pháp do tổ tiên mình để lại. Cho nên không phải các tăng ni ở tu viện Bát Nhã hay các giáo dân Tam Tòa đã chính trị hóa những vụ đàn áp của chính quyền Cộng Sản. Ðảng Cộng Sản đã chính trị hóa tất cả đời sống của người dân Việt vì chủ trương độc tài toàn trị của họ. Ở Bát Nhã, người dân đi tu đã bị đàn áp vì không có quyền tự do hội họp và tự do cư trú. Ở Tam Tòa, các giáo dân bị đàn áp vì không được quyền sử dụng đất đai thuộc quyền của giáo phận.
Các tăng ni Bát Nhã và đồng bào Công Giáo Tam Tòa đang đòi được hưởng những quyền tự do căn bản. Họ có thể mở đầu một phong trào đòi tự do dân chủ cho mọi người Việt Nam.
Hai vụ Bát Nhã và Tam Tòa xẩy ra trong lúc bao nhiêu người Việt khác đang phẫn nộ vì những vụ Hoàng Sa, Bô xít, và tầu đánh cá Việt Nam bị đâm chìm ở biển Ðông. Mọi người dân Việt Nam sẽ hiểu rằng đây không phải là những vấn đề thuần túy tôn giáo, Bát Nhã và Tam Tòa là dấu hiệu của cảnh lúng túng bất lực của một chế độ sắp tan rã. Bà con sẽ thấy rõ người dân sống trong nước ta đã bị tước đoạt những quyền tự do dân chủ căn bản để được sống xứng đáng làm người. Khi mọi người hiểu như vậy, thì chế độ Cộng Sản sẽ phải cáo chung.
วันอังคารที่ 4 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No399: Tu viện Bát Nhã: cuộc tranh chấp trở nên bạo động

Cuộc tranh chấp giữa nhà nước Việt Nam và Thiền sư trở nên bạo động
Hà Nội - Mối quan hệ đôi khi khó chịu giữa nhà nước cộng sản Việt Nam và sự tự do tôn giáo lại đang được thử thách qua chuyện tranh chấp một tu viện đang được đệ tử của thiền sư Thích Nhất Hạnh dùng nơi tu tập, ông là một trong những Thiền sư nổi tiếng nhất trên thế giới.
Trong bốn năm vừa qua, các tu sĩ và ni sư Phật giáo ở tu viện Bát Nhã nằm ở miền trung Việt Nam đã và đang tu thiền một cách êm đềm và tu học dưới sự giảng dạy của một nhà hiền nhân 82 tuổi người Việt, có lẽ là vị tu sĩ Phật giáo đang còn sống được thế giới biết đến nhiều nhất chỉ sau ông Dalai Lama của Tây Tạng (Tibet).
Nhưng gần đây, đang xảy ra một cuộc giằng co có thể thử thách lòng kiên nhẫn ngay cả người giác ngộ nhất.
Trước hết, nhà cầm quyền địa phương cắt điện, nước và đường dây điện thoại.
Kế tiếp, một đám đông côn đồ bất ngờ tấn công tu viện với búa tạ, đập vỡ cửa sổ, phá tòa nhà và hăm dọa những người đang ngụ ở đây.
Nhà cầm quyền cộng sản đã ra lệnh cho 379 tu sĩ Việt Nam rời tu viện Bát Nhã nằm ở vùng Cao nguyên Trung phần. Họ nói rằng chuyện giằng co này xuất phát từ sự bất đồng giữa hai hệ phái Phật giáo ở tu viện.
Nhưng tín đồ của thiền sư Thích Nhất Hạnh tin rằng họ đang bị trừng phạt vì lời ca ngợi của thiền sư Nhất Hạnh dành cho Dalai Lama và cũng như lời kêu gọi cho một sự tự do tôn giáo thông thoáng, cởi mở hơn ở Việt Nam của ông ta.
Chuyện giằng co nay trái ngược hoàn toàn với những gì xảy ra bốn năm trước đây, khi thiền sư Nhất Hạnh từ Pháp trở về quê hương của ông sau 39 năm sống lưu vong, và qua suốt thời gian đó ông đã phát triển một học thuyết gọi là “Phật giáo dấn thân” và đã bán hơn một triệu cuốn sách ở phương Tây.
Năm 1966, ông đã bị trục xuất khỏi miền Nam Việt Nam dạo đó đang được Hoa Kỳ ủng hộ vì chỉ trích cuộc Chiến tranh Việt Nam. Sự trở về của ông năm 2005 là một sự kiện được báo chí nhà nước cộng sản Việt Nam cho đi trên trang đầu, và ông cũng đã gặp ông Thủ tướng Việt Nam.
Vị viện trưởng tu viện Bát Nhã, vốn thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam của nhà nước dựng lên, đã mời đệ tử của thiền sư Nhất Hnạh hướng dẫn sự tu tập cho tu sĩ theo trường phái Phật giáo của mình ở ngay tu viện Bát Nhã này.
Nhiều người cho rằng đây là bằng chứng cho thấy nhà nước cộng sản nới lỏng những hạn chế về tự do tôn giáo. Những người ủng hộ ông Nhất Hạnh đã bỏ ra 1 triệu đô-la để mua đất xây một tòa nhà và một phòng tu thiền có thể chứa 1.800 người.
Thế nhưng sự hòa thuận bắt đầu rối rắm năm rồi, đệ tử của ông Nhất Hạnh nói. Viên chức Trung Quốc không hài lòng về những điều ông Nhất Hạnh công khai phát biểu trong chuyện ủng hộ ông Dalai Lama và đã áp lực Việt Nam cấm không cho ông thiền sư đọc diễn văn trong buổi đại hội Phật giáo Quốc tế tổ chức ở Hà Nội, họ nói.
Trong một cuộc phỏng vấn với đài truyền hình Ý Đại Lợi (Italian TV), ông Nhất Hạnh đã nói là Việt Nam nên cho phép ông Dalai Lama tham dự buổi đại hội Phật giáo ở Hà Nội và Trung Quốc cũng nên cho phép Dalai Lama trở về Tây Tạng để gặp những tín đồ của ông ta ở đó, như chính ông Nhất Hạnh đã được phép trở về Việt Nam.
“Tôi chắc chắn thầy Nhất Hạnh biết là nói thẳng ra sẽ đem lại cho thầy nhiều vấn đề,” chị Đặng Nghiêm, người đã trải qua sáu tháng tu thiền ở tu viện Bát Nhã và cũng là một phụ tá thân cận với thiền sư Nhất Hạnh nói.
Và qủa thế, những khó khăn bắt đầu đến.
Ngày 29 tháng Mười năm 2008, chủ tịch Ủy ban Tôn giáo Nhà nước Việt Nam đã viết một lá thư kết tội Làng Mai, là thiền viện của ông Nhất Hạnh ở miền nam nước Pháp, đã đưa thông tin sai lạc về Việt Nam trên trang nhà của Làng Mai.
Không đề cập đến chi tiết sai lạc như thế nào, chỉ biết lá thư nói rằng tin tức trên trang nhà Làng Mai đã bóp mép, làm sai lạc chính sách của nhà nước Việt Nam về tôn giáo và phá hoại sự đoàn kết dân tộc.
Lá thư cũng nói là tín đồ của ông Nhất Hạnh nên rời tu viện Bát Nhã và nhấn mạnh rằng viện trưởng Đức Nghi, là chủ nhân nguyên thủy của tu viện này, muốn họ ra đi.
Đã không thể liên lạc được với ông Đức Nghi, và các thành viên trong ban trị sự từ chối cho ý kiến, nói rằng họ cần thêm nhiều ngày để thu xếp cho một cuộc phỏng vấn.
Chị Đặng Nghiêm nói tín đồ Làng Mai lấy làm ngạc nhiên khi viện trưởng Đức Nghi nói họ phải rời tu viện vì chính ông Đức Nghi đã viếng thăm thiền viện này ở Pháp hai hay ba lần trước đó và có vẻ như kính trọng ông Nhất Hạnh.
Các khóa sinh đang tu tập ở tu viện Bát Nhã. Nguồn: langmai.org
Chị đặt gỉa thuyết là viện trưởng Đức Nghi ắt hẳn phải chịu áp lực từ phía trên để yêu cầu những thiền sinh Làng Mai rời tu viện. Còn không, chị nói, bất cứ căng thẳng nào giữa hai bên cũng có thể giải quyết được.
Tuy nhiên, theo những người ủng hộ ông Nhất Hạnh, một số tín đồ của ông Đức Nghi và những cư dân địa phương khác đã thỉnh thoảng làm khó dễ họ trong năm qua.
Hôm 27 tháng Sáu điện cúp. Rồi cả tu viện bị đột kích bất ngờ, và hai ngày sau đó một đám đông ném đá và phân gia súc vào một phái đoàn địa phương của giáo hội Phật giáo nhà nước đến để điều tra sự vụ, thành viên của nhóm cho hay.
Nhà cầm quyền địa phương nói chính ông viện trưởng đã yêu cầu cắt điện, và đã được nối lại hai tuần trước.
Nhưng Pháp Hội, một tu sĩ ở tu viện Bát Nhã, trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại tuần này cho hay là điện vẫn bị cúp.
Những sự thù oán này có lẽ lùi lại ngay cả trước khi có chuyện ông Dalai Lama năm ngoái. Một viên chức công an địa phương, nói với điều kiện được ẩn danh, đã kết tội ông Nhất Hạnh vi phạm luật pháp Việt Nam vì qua buổi gặp mặt với Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, ông Nhất Hạnh đã gợi ý ông chủ tịch nước bỏ đi sự kiểm soát tôn giáo của nhà nước.
“Thầy Nhất Hạnh nên tập chú vào Phật giáo và đừng liên hệ gì với chính trị,” ông sĩ quan công an nói, ông cũng nói thêm là các tu sĩ ở tu viện Bát Nhã vẫn có thời gian cho đến tháng Chín để dời đi chỗ khác.
Tín đồ của ông Nhất Hạnh nói rằng họ sẽ không ra đi.
“Chúng tôi chỉ muốn thực tập thiền và làm điều tốt đẹp,” chị Đặng nói. “Chúng tôi muốn sống cùng nhau trong hòa thuận.”
Thiền sư Nhất Hạnh phủ nhận chuyện ông gây nên sự rắc rối này. Trong lá thư gởi cho tín đồ Bát Nhã của mình hôm 20 tháng Bảy, ông ca ngợi họ đã giữ được hòa nhã và nói rằng bất cứ quan điểm nào cho rằng họ che dấu trong mình những ý đồ chính trị là một “ảo tưởng.”
“Nếu em điều phục được cơn giận trong em,” thiền sư Nhất Hạnh viết, “em có thể làm phát khởi được cái hiểu và cái thương.” (2)
-------------------------
Nguồn:
(1) Vietnam's dispute with Zen master turns violent. Ben Stocking, The Associated Press, 2 Aug 2009
(2) Nguyên văn: “Nếu em điều phục được cơn giận trong em, nếu em làm phát khởi được cái hiểu và cái thương, em sẽ trở thành tươi mát và trong tương lai em có thể giúp cho nhóm người ấy thấy được rằng những thông tin mà người ta đem tới cho họ là những thông tin sai lạc và họ sẽ không còn hành xử như họ đang hành xử. Bụt đã làm như thế, thầy đã làm như thế và bây giờ em cũng phải làm như thế. Ngồi xuống, ngồi xuống ngay đây và thực tập đi em.”
No398: Báo Czech phỏng vấn Hoà thượng Thích Quảng Độ
Trò chuyện với nhà sư đối lập nổi tiếng Thích Quảng Độ với chủ đề khi nào đất nước của ông sẽ chấm dứt sự cầm quyền của những người cộng sản.
Thành phố HCM – Ông đón tôi trong bộ đồ tu hành mầu nâu với nụ cười nở rộng trước cửa chùa Thanh Minh. Ngôi chùa này không xa trung tâm t/p HCM. Nơi đây là chỗ tu hành của nhà sư đối lập nổi tiếng cũng như nơi ông bị giam lỏng.
Nhà tu hành với diện mạo như một ông tiên trong truyện cổ tích luôn ban phát những điều tốt đẹp, trông ông có vẻ bình thản, luôn tươi cười nhưng điều đó không giấu được nỗi u uất bất lực trước chính quyền cs,cũng như cảnh cô lập trước đời sống thường nhật của xã hội. Trong lúc loay hoay mở nút chai nước lọc, ông hỏi:
” Những người dân Séc phải thật hạnh phúc, khi chỗ họ thay đổi tình hình chính trị “
Phóng viên: Chắc chắn vậy.
HT Thích Quảng Độ: Tuy nhiên tại sao đất nước tôi chính quyền cộng sản không sụp đổ vào thời điểm 1989, bởi các bạn ít ra còn có tí chút tự do trong một chừng mực nhất định, ở đây chúng tôi luôn luôn bị theo dõi,không riêng tôi,mà tất cả mọi người dân thường khác,chúng tôi bị kèm kẹp nặng nề.
Phóng viên: Trước đây đất nước tôi (CH Séc) những điều đó cũng đã xẩy ra giống vậy
HT TQĐ: Thế nhưng ở đây (Việt Nam) người dân luôn bị nỗi sợ hãi ám ảnh, Nói đến chính trị là điều tối kỵ, ngay cả trong gia đình,họ sợ tố giác lẫn nhau, kể từ anh em, vợ chồng, cha mẹ, người với người không tin nhau.
Phóng viên: tôi đã thử hỏi nhiều người Việt Nam, nhưng đa số đều trả lời họ không quan tâm đến chính trị, quan trọng với họ là công việc làm ăn, buôn bán. Ông nghĩ sao? Thật sự dân chúng mong muốn thay đổi chế độ, khi mà công chuyện làm ăn của họ không ai thò mũi vào?
HT TQĐ: Trước mặt anh, một người ngoại quốc, họ sẽ không nói những gì họ nghĩ.
Phóng viên: Việt Nam đang phát triển nhanh, những người Việt Nam có cơ hội thời điểm những năm 90 làm ăn buôn bán tự do nay giàu có, liệu họ có muốn thêm những tự do khác?
HT TQĐ: Ở thời kỳ bao cấp 70-80, với chính sách quốc hữu hoá, đời sống thật cơ cực, người dân thường xuyên sống trong cảnh đói ăn, thiếu mặc, chính quyền nhận ra rằng, họ phải thay đổi cơ chế về kinh tế, họ thả lỏng buôn bán tư nhân, mức sống người dân đã được cải thiện. Tuy nhiên về chính trị thì không, đất nước này vẫn ở thời kỳ trước đây 34 năm.
Phóng viên: Thế nhưng ở Việt Nam thỉnh thoảng vẫn có những cuộc khiếu kiện nhỏ lẻ công khai, chủ yếu nhắm tới các tệ nạn tham nhũng ở cửa công quyền. Liệu những phản đối này có thể đem đến một điều gì to tát hơn không?
HT TQĐ: Tôi có thể ngồi đây và phản đối cả ngày, thế nhưng ngoài đường phố thì không, người dân không được phép tụ tập, nếu đâu đó có có tụ họp, lập tức cảnh sát tới can thiệp. Vấn đề lớn nhất là làm sao đoàn kết được toàn dân, chung sức đấu tranh đòi quyền tự do và dân chủ. Chúng tôi cần một người lãnh đạo, có khả năng tập hợp tổng thể nhân dân. Để có một lúc ngày ấy sẽ đến, tất cả cùng đứng lên. Sẽ giống như đất nước các anh.
Phóng viên: Vậy phương tây sẽ phải làm gì! Để ngày ấy có thể đến gần nhất?
HT TQĐ: Phương Tây chỉ chú trọng đến buôn bán, chính trị họ không quan tâm. Chẳng hạn Bush đã hứa hẹn, rằng Hoa Kỳ sẽ đứng về phía những người đang đấu tranh cho tự do, dân chủ tại Việt Nam. Nhưng chuyến thăm Hà Nội đã không đả động đến vấn đề nhân quyền.
Phóng viên: Ông nói rằng, những người đối lập không có người lãnh đạo. Vậy liệu sẽ tìm ở đâu ra người đó?
HT TQĐ: Có thể ngay trong chính đảng cộng sản Việt Nam.
Phóng viên: Khoan đã ông. Tại sao lại ở trong cái đảng bị oán ghét trăm đường này?
HT TQĐ: Có thể lắm chứ. Nhưng phải là một đảng viên đã có tư tưởng, quan điểm khác, đã nhìn ra rằng chế độ không thể tồn tại mãi như vầy. Có lẽ sẽ giống như những gì đã xẩy ra ở Nga.
Phóng viên: Ông thấy những tín hiệu có người có khả năng lãnh đạo phe đối kháng giữa những người cộng sản?
HT TQĐ: Họ vẫn ở trong bóng tối, khi thời điểm chín mùi, chắc chắn họ sẽ xuất hiện.
Phóng viên: Ông bị giam lỏng tại gia, chính xác là như thế nào, Ông có thể ra ngoài chứ?
HT TQĐ: Công an luôn canh chừng bên nhà đối diện, quan sát theo dõi mọi sự ra vào của chùa. Tôi chỉ ra ngoài mỗi tháng một lần, đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ, trên đường đi về đều bị theo dõi.
Phóng viên: Vậy nhưng trước đây hai năm Ông đã xuất hiện trước đám đông những người dân oan đi khiếu kiện.
HT TQĐ: Vâng. Họ có khoảng một ngàn người, tôi đã ở đó một lúc và nói chuyện với họ, giúp họ một ít tiền. Tối đến đám đông bị công an bắt giữ và đưa phân tán về các vùng quê, khiến họ không có khả năng tụ hợp trở lại.
Phóng viên: Vậy có nghĩa rằng ông có thể đi ra ngoài, khi ông muốn? Ông có thể đi ra khỏi t/p HCM?
HT TQĐ: Vâng. Nhưng họ sẽ bố trí cảnh tai nạn giao thông, để loại trừ tôi.
Phóng viên: Người dân thường Việt Nam biết tiếng ông? Hiểu những phản đối của ông?
HT TQĐ: Người Việt biết tôi nhiều ở Hoa Kỳ. Tại Việt Nam họ biết về tôi rất ít. Trên phương tiện truyền thông không nói về tôi. Không khi nào tôi được nói trên radio hoặch tivi. Tôi hoàn toàn bị biệt lập.
Phóng viên: Vậy ông nắm được thật sự cuộc sống Việt Nam như thế nào?
HT TQĐ: Tôi nhận được tin tức qua internet, qua đó tôi theo dõi các sự kiện, tôi nghe radio.
Phóng viên: Vâng, nhưng điều đó có đủ để ông nắm được những thông tin, chẳng hạn thực trạng của vùng quê Việt Nam.
HT TQĐ: Tôi thật biết rất ít về nông thôn, chỉ thỉnh thoảng có người ở quê lên thăm tôi.
Phóng viên: Những người cộng sản lên cầm quyền đã làm những gì tốt đẹp?
HT TQĐ: Không có gì. Họ đã giết quá nhiều người chẳng hạn qua đợt cải cách ruộng đất.
Phóng viên: Nhưng chuyện đó đã cách vài chục năm. Chế độ ngày nay phải có gì khác với hồi chấm dứt nội chiến?
HT TQĐ: Vâng, nhưng chỉ một ít thôi, họ vẫn luôn kìm kẹp người dân và không cho nhân dân nói, những gì nhân dân muốn.
Phóng viên: Nhưng họ không giết người như trước.
HT TQĐ: Bây giờ họ không thể, trước kia thì họ tự cho mình cái quyền đó, ngày nay cả thế giới sẽ phản đối. Tuy nhiên những người cộng sản vẫn bí mật giết hại ngững người đối lập trong nhà tù. Đơn giản là họ bị bắt và một đi không trở về. Nếu như có phản kháng lớn của dân chúng, nhà nước cs sẽ không ngần ngại đàn áp bắn giết thẳng tay. Cũng giống như Trung quốc thời 1989. Những người cộng sản ác độc như hổ báo.
Phóng viên: Nhưng ít ra họ cũng giành được độc lập cho Việt Nam, khi họ đánh bại thực dân Pháp.
HT TQĐ: Không, Họ chỉ lợi dụng ý nguyện và tình yêu tổ quốc của người Việt Nam, để đạt được mục đích tiếm quyền. Những người cộng sản vô thần, họ không có gia đình và cũng như tổ quốc.
Phóng viên: Ông đã sống trải qua hai chế độ độc tài, trước là Ngô Đình Diệm thập niên 50-60, sau là chế độ độc tài cộng sản Bắc Việt Nam. Cả hai chế độ đều giam cầm ông, vậy chế độ nào tồi tệ hơn?
HT TQĐ: Cả hai đều kinh khủng. Nhưng với cộng sản thì khó khăn hơn để chống lại. Trong khi Ngô Đình Diệm để chúng tôi tự do trong chùa chiền không can thiệp,chỉ quan tâm đến chúng tôi làm gì ngoài xã hội thì cộng sản thâm nhập đánh phá sâu vào tận trong nội bộ Phật giáo.
Phóng viên: Tại sao ông đấu tranh chống lại sự độc tài?
HT TQĐ: Tôi tin vào đất nước này, cũng như vạn vật trong cuộc sống, sự độc tài rồi cũng sẽ phải bị thay đổi,hôm nay là nó nhưng ngày mai sẽ không còn. Hơn nữa một chế độ bóp nghẹt quyền sống cơ bản của con người sẽ không tồn tại lâu dài. Bởi vậy tôi sẽ tranh đấu đến cùng,khi tôi còn sống.
Phóng viên: Đã nhiều lần ông được đề cử vào giải Nobel hoà bình vì những đóng góp cho quyền đượ sống của con người, với ông điều này có ý nghĩa sao?
HT TQĐ: Không khi nào và tôi cũng không hy vọng, rằng tôi sẽ nhận giải Nobel, kể cả khi điều đó xẩy ra thì cũng chỉ ảnh hưởng rất nhỏ tới hiện tình tại Việt Nam. Tôi không nghĩ rằng tôi đã làm được gì lớn lao cho nhân loại, thế giới như chẳng hạn ngài Pan Ki-mun (Tổng thư ký Liên hiệp quốc). Tôi chỉ làm những điều nhỏ cho dân tộc Việt.
Thành phố HCM – Ông đón tôi trong bộ đồ tu hành mầu nâu với nụ cười nở rộng trước cửa chùa Thanh Minh. Ngôi chùa này không xa trung tâm t/p HCM. Nơi đây là chỗ tu hành của nhà sư đối lập nổi tiếng cũng như nơi ông bị giam lỏng.
Nhà tu hành với diện mạo như một ông tiên trong truyện cổ tích luôn ban phát những điều tốt đẹp, trông ông có vẻ bình thản, luôn tươi cười nhưng điều đó không giấu được nỗi u uất bất lực trước chính quyền cs,cũng như cảnh cô lập trước đời sống thường nhật của xã hội. Trong lúc loay hoay mở nút chai nước lọc, ông hỏi:
” Những người dân Séc phải thật hạnh phúc, khi chỗ họ thay đổi tình hình chính trị “
Phóng viên: Chắc chắn vậy.
HT Thích Quảng Độ: Tuy nhiên tại sao đất nước tôi chính quyền cộng sản không sụp đổ vào thời điểm 1989, bởi các bạn ít ra còn có tí chút tự do trong một chừng mực nhất định, ở đây chúng tôi luôn luôn bị theo dõi,không riêng tôi,mà tất cả mọi người dân thường khác,chúng tôi bị kèm kẹp nặng nề.
Phóng viên: Trước đây đất nước tôi (CH Séc) những điều đó cũng đã xẩy ra giống vậy
HT TQĐ: Thế nhưng ở đây (Việt Nam) người dân luôn bị nỗi sợ hãi ám ảnh, Nói đến chính trị là điều tối kỵ, ngay cả trong gia đình,họ sợ tố giác lẫn nhau, kể từ anh em, vợ chồng, cha mẹ, người với người không tin nhau.
Phóng viên: tôi đã thử hỏi nhiều người Việt Nam, nhưng đa số đều trả lời họ không quan tâm đến chính trị, quan trọng với họ là công việc làm ăn, buôn bán. Ông nghĩ sao? Thật sự dân chúng mong muốn thay đổi chế độ, khi mà công chuyện làm ăn của họ không ai thò mũi vào?
HT TQĐ: Trước mặt anh, một người ngoại quốc, họ sẽ không nói những gì họ nghĩ.
Phóng viên: Việt Nam đang phát triển nhanh, những người Việt Nam có cơ hội thời điểm những năm 90 làm ăn buôn bán tự do nay giàu có, liệu họ có muốn thêm những tự do khác?
HT TQĐ: Ở thời kỳ bao cấp 70-80, với chính sách quốc hữu hoá, đời sống thật cơ cực, người dân thường xuyên sống trong cảnh đói ăn, thiếu mặc, chính quyền nhận ra rằng, họ phải thay đổi cơ chế về kinh tế, họ thả lỏng buôn bán tư nhân, mức sống người dân đã được cải thiện. Tuy nhiên về chính trị thì không, đất nước này vẫn ở thời kỳ trước đây 34 năm.
Phóng viên: Thế nhưng ở Việt Nam thỉnh thoảng vẫn có những cuộc khiếu kiện nhỏ lẻ công khai, chủ yếu nhắm tới các tệ nạn tham nhũng ở cửa công quyền. Liệu những phản đối này có thể đem đến một điều gì to tát hơn không?
HT TQĐ: Tôi có thể ngồi đây và phản đối cả ngày, thế nhưng ngoài đường phố thì không, người dân không được phép tụ tập, nếu đâu đó có có tụ họp, lập tức cảnh sát tới can thiệp. Vấn đề lớn nhất là làm sao đoàn kết được toàn dân, chung sức đấu tranh đòi quyền tự do và dân chủ. Chúng tôi cần một người lãnh đạo, có khả năng tập hợp tổng thể nhân dân. Để có một lúc ngày ấy sẽ đến, tất cả cùng đứng lên. Sẽ giống như đất nước các anh.
Phóng viên: Vậy phương tây sẽ phải làm gì! Để ngày ấy có thể đến gần nhất?
HT TQĐ: Phương Tây chỉ chú trọng đến buôn bán, chính trị họ không quan tâm. Chẳng hạn Bush đã hứa hẹn, rằng Hoa Kỳ sẽ đứng về phía những người đang đấu tranh cho tự do, dân chủ tại Việt Nam. Nhưng chuyến thăm Hà Nội đã không đả động đến vấn đề nhân quyền.
Phóng viên: Ông nói rằng, những người đối lập không có người lãnh đạo. Vậy liệu sẽ tìm ở đâu ra người đó?
HT TQĐ: Có thể ngay trong chính đảng cộng sản Việt Nam.
Phóng viên: Khoan đã ông. Tại sao lại ở trong cái đảng bị oán ghét trăm đường này?
HT TQĐ: Có thể lắm chứ. Nhưng phải là một đảng viên đã có tư tưởng, quan điểm khác, đã nhìn ra rằng chế độ không thể tồn tại mãi như vầy. Có lẽ sẽ giống như những gì đã xẩy ra ở Nga.
Phóng viên: Ông thấy những tín hiệu có người có khả năng lãnh đạo phe đối kháng giữa những người cộng sản?
HT TQĐ: Họ vẫn ở trong bóng tối, khi thời điểm chín mùi, chắc chắn họ sẽ xuất hiện.
Phóng viên: Ông bị giam lỏng tại gia, chính xác là như thế nào, Ông có thể ra ngoài chứ?
HT TQĐ: Công an luôn canh chừng bên nhà đối diện, quan sát theo dõi mọi sự ra vào của chùa. Tôi chỉ ra ngoài mỗi tháng một lần, đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ, trên đường đi về đều bị theo dõi.
Phóng viên: Vậy nhưng trước đây hai năm Ông đã xuất hiện trước đám đông những người dân oan đi khiếu kiện.
HT TQĐ: Vâng. Họ có khoảng một ngàn người, tôi đã ở đó một lúc và nói chuyện với họ, giúp họ một ít tiền. Tối đến đám đông bị công an bắt giữ và đưa phân tán về các vùng quê, khiến họ không có khả năng tụ hợp trở lại.
Phóng viên: Vậy có nghĩa rằng ông có thể đi ra ngoài, khi ông muốn? Ông có thể đi ra khỏi t/p HCM?
HT TQĐ: Vâng. Nhưng họ sẽ bố trí cảnh tai nạn giao thông, để loại trừ tôi.
Phóng viên: Người dân thường Việt Nam biết tiếng ông? Hiểu những phản đối của ông?
HT TQĐ: Người Việt biết tôi nhiều ở Hoa Kỳ. Tại Việt Nam họ biết về tôi rất ít. Trên phương tiện truyền thông không nói về tôi. Không khi nào tôi được nói trên radio hoặch tivi. Tôi hoàn toàn bị biệt lập.
Phóng viên: Vậy ông nắm được thật sự cuộc sống Việt Nam như thế nào?
HT TQĐ: Tôi nhận được tin tức qua internet, qua đó tôi theo dõi các sự kiện, tôi nghe radio.
Phóng viên: Vâng, nhưng điều đó có đủ để ông nắm được những thông tin, chẳng hạn thực trạng của vùng quê Việt Nam.
HT TQĐ: Tôi thật biết rất ít về nông thôn, chỉ thỉnh thoảng có người ở quê lên thăm tôi.
Phóng viên: Những người cộng sản lên cầm quyền đã làm những gì tốt đẹp?
HT TQĐ: Không có gì. Họ đã giết quá nhiều người chẳng hạn qua đợt cải cách ruộng đất.
Phóng viên: Nhưng chuyện đó đã cách vài chục năm. Chế độ ngày nay phải có gì khác với hồi chấm dứt nội chiến?
HT TQĐ: Vâng, nhưng chỉ một ít thôi, họ vẫn luôn kìm kẹp người dân và không cho nhân dân nói, những gì nhân dân muốn.
Phóng viên: Nhưng họ không giết người như trước.
HT TQĐ: Bây giờ họ không thể, trước kia thì họ tự cho mình cái quyền đó, ngày nay cả thế giới sẽ phản đối. Tuy nhiên những người cộng sản vẫn bí mật giết hại ngững người đối lập trong nhà tù. Đơn giản là họ bị bắt và một đi không trở về. Nếu như có phản kháng lớn của dân chúng, nhà nước cs sẽ không ngần ngại đàn áp bắn giết thẳng tay. Cũng giống như Trung quốc thời 1989. Những người cộng sản ác độc như hổ báo.
Phóng viên: Nhưng ít ra họ cũng giành được độc lập cho Việt Nam, khi họ đánh bại thực dân Pháp.
HT TQĐ: Không, Họ chỉ lợi dụng ý nguyện và tình yêu tổ quốc của người Việt Nam, để đạt được mục đích tiếm quyền. Những người cộng sản vô thần, họ không có gia đình và cũng như tổ quốc.
Phóng viên: Ông đã sống trải qua hai chế độ độc tài, trước là Ngô Đình Diệm thập niên 50-60, sau là chế độ độc tài cộng sản Bắc Việt Nam. Cả hai chế độ đều giam cầm ông, vậy chế độ nào tồi tệ hơn?
HT TQĐ: Cả hai đều kinh khủng. Nhưng với cộng sản thì khó khăn hơn để chống lại. Trong khi Ngô Đình Diệm để chúng tôi tự do trong chùa chiền không can thiệp,chỉ quan tâm đến chúng tôi làm gì ngoài xã hội thì cộng sản thâm nhập đánh phá sâu vào tận trong nội bộ Phật giáo.
Phóng viên: Tại sao ông đấu tranh chống lại sự độc tài?
HT TQĐ: Tôi tin vào đất nước này, cũng như vạn vật trong cuộc sống, sự độc tài rồi cũng sẽ phải bị thay đổi,hôm nay là nó nhưng ngày mai sẽ không còn. Hơn nữa một chế độ bóp nghẹt quyền sống cơ bản của con người sẽ không tồn tại lâu dài. Bởi vậy tôi sẽ tranh đấu đến cùng,khi tôi còn sống.
Phóng viên: Đã nhiều lần ông được đề cử vào giải Nobel hoà bình vì những đóng góp cho quyền đượ sống của con người, với ông điều này có ý nghĩa sao?
HT TQĐ: Không khi nào và tôi cũng không hy vọng, rằng tôi sẽ nhận giải Nobel, kể cả khi điều đó xẩy ra thì cũng chỉ ảnh hưởng rất nhỏ tới hiện tình tại Việt Nam. Tôi không nghĩ rằng tôi đã làm được gì lớn lao cho nhân loại, thế giới như chẳng hạn ngài Pan Ki-mun (Tổng thư ký Liên hiệp quốc). Tôi chỉ làm những điều nhỏ cho dân tộc Việt.
วันจันทร์ที่ 3 สิงหาคม พ.ศ. 2552
No395:Tam Tòa và Lễ vượt qua
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2009/08/090803_tamtoa_lequocquan.shtml
Lê Quốc Quân, Luật sư
Viết cho BBCVietnamese.com từ Hà Nội
LS Lê Quốc Quân là nhà bất đồng chính kiến hiện sống tại Hà Nội
Sự kiện Tam Tòa thuộc tỉnh Quảng Bình đang thu hút sự chú ý của dư luận. Liệu nó có thể trở thành một Lễ Vượt qua cho toàn cục không? Câu trả lời phụ thuộc rất nhiều vào cách hành xử của Chính quyền Việt Nam.
Do tính chất phân tháp để tiêu diệt người Công giáo hàng trăm năm trước, họ bị chia tách, lưu đày hoặc tự bỏ trốn đến những vùng hoang vu.
Hơn 400 năm kể từ khi có những tín hữu đầu tiên, người Công giáo chiếm tới 10% dân số và nằm ở hầu hết các vùng miền khác nhau trên đất nước Việt Nam.
Sau sự kiện Tam Tòa, ngày 26/07 hơn 200.000 giáo dân của Giáo phận Vinh đã đổ về với những biểu ngữ và cờ Hội thánh trên tay. Ngày 02/08 có 178 giáo xứ tiếp tục thắp nến cầu nguyện.
Đã có những giáo dân mang biểu ngữ ra đứng bên đường quốc lộ, nồng nhiệt photo các bài viết về Tam Tòa, không ngần ngại vào các hàng quán bên đường đưa cho những cư dân qua lại.
Chưa bao giờ những người Công giáo nghênh diện mãnh liệt như hôm nay.
Đi ngang đường là một dấu hỏi nhưng đứng giữa đường là một dấu chấm than!
Nghệ thuật 'vừa đánh vừa đàm'
Đức Thánh Cha Benedicto XVI mới tấn phong 4 giám mục cho Việt Nam và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chuẩn bị sang thăm Vatican sau việc Thủ Tướng diện kiến Ngài năm trước.
Điều đó cho thấy kỹ thuật "vừa đánh vừa đàm" là một nghệ thuật của những người cộng sản. Họ có kinh nghiệm từ Geneve đến Paris, từ Washington đến Vatican.
Nhưng đánh và đàm làm sao với sự xuất hiện ngày càng nhiều áp lực từ người anh em Trung Quốc thực sự làm đau đầu những nhà lãnh đạo đảng CS.
Trong khi người Công giáo đã vượt ra khỏi việc đòi đất mà là đòi công lý và sự thật, những câu chuyện về Trung Quốc chiếm đảo, đâm thủng tàu cá, giết hại ngư dân, xây dựng nhà máy, rượt đánh dân lành đang ngày càng được các Cha phổ biến rộng rãi… Trang Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam đặt banner của Bauxiteinfo lên dòng đầu.
Miền Trung – dải đất gầy khẳng khiu, nơi có những con người mà tâm hồn bị va đập trở nên xác xơ, tuẫn tiết. Họ mong được cháy bùng lên!
Miền Trung, nơi chiều ngang hẹp nhất của tổ quốc chỉ có 40 km, trải rộng những nghĩa trang dài hút mắt nhắc nhở cho chúng ta sự hy sinh và thôi thúc chúng ta đặt dấu hỏi về tội ác của tất cả những người đã khởi xướng chiến tranh.
Đồng Hới, thành phố duy nhất không có Nhà thờ, là điểm giữa cong lên như chiếc đòn gánh, gồng mình hứng chịu đạn bom gánh cả dân tộc suốt thời chiến, nay đã là nơi khởi phát cho những cuộc tuần hành và cầu nguyện bất bạo động đông nhất Việt Nam.
Quảng Bình, nơi người mẹ kẹp ớt nhai cơm mớm cho con ăn từ bé đang làm nóng lên những linh hồn mộ đạo của hàng triệu người dân Công giáo. Liệu có thể trở thành nơi khởi phát cho những thay đổi lớn lao chăng ?
Lịch sử đặt trên vai người Công giáo?
Vụ Tam Tòa đang thu hút sự chú ý của dư luận
Lịch sử phiêu du có khi đặt vận mệnh lên vai của những người thiểu số bình thường. Theo hồi ký Trường Chinh thì vào năm 1945, "Việt Nam lúc đó là một ngôi nhà trống, ai vào trước thì được làm chủ".
Ngày Việt Minh bước vào ngôi nhà trống đó, họ nhờ đội kèn của người Công giáo duyệt binh, nhờ ông Nguyễn Hữu Đang là người Công giáo làm lễ đài, hát bài Quốc ca của Văn Cao với những ảnh hưởng của âm nhạc Nhà thờ. Giáo dân nô nức đi bầu cử lần đầu.
Trước đó Việt Nam có một Hoàng Hậu Phương Nam, xưa nữa một Công Chúa Mai Hoa, chị của vua Lê Thế Tông là tín hữu.
Trước năm 1954, những người Công giáo Việt Nam chiếm một vị trí xứng đáng trong giới trí thức. Hàng loạt luật sư, kiến trúc sư, bác sỹ theo Tây học có tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn là người Công giáo.
Cả một gia đình Công giáo họ Ngô đã trị vì nền Đệ nhất Cộng hòa.
Ngày nay người Công giáo Việt Nam rải rác khắp các quốc gia trên toàn cầu.
Thế rồi, những người vô thần lên cầm quyền, Học thuyết Mác Lê vốn coi Tôn giáo là ma túy, được Đảng đưa thành nguyên tắc Hiến định, làm kim chỉ nam cho mọi hành động.
Người ta bắt đầu tấn công thánh thất, đập phá chùa chiền, đem miếu mạo làm sân kho hợp tác, vứt tượng Phật ra trước ao chùa, hung hăng nhảy xuống, cưỡi lên nhấn chìm. Với sự đàn áp có hệ thống, hơn 5 thập niên sau, Chính quyền lề hóa được những người có tôn giáo, đặc biệt người Công giáo và coi họ như là những “công dân hạng hai”.
Khác với chính phủ liên hiệp năm 1946 của Hồ Chí Minh, nơi người Công giáo còn có những vị trí lãnh đạo quan trọng, hiện nay hàng chục bộ trưởng, hàng trăm thứ trưởng, các tỉnh trưởng cùng hàng loạt cơ cấu chính quyền khác không có người Công giáo nào được phép tham gia.
Khoảng 10 năm nay, người Công giáo đã có thể trở thành những nhà chuyên môn và doanh nhân nhưng chưa một ai, đang giữ đức tin của mình, có thể làm đến chức Chủ tịch xã.
Họ cũng không có đại diện xứng đáng trong cơ cấu Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp.
Vai trò tổ chức và quả bóng trong chân ai?
Dù ít, nhưng người theo Chúa ở Việt Nam có tổ chức hết sức chặt chẽ. Khi có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, những người có đức tin sẵn sàng đối mặt khó khăn, gánh vác trách nhiệm.
Thế nhưng mục tiêu và bản chất của tôn giáo không phải là tham gia chính quyền.
Những linh mục mạnh mẽ nhất tôi từng gặp đều khẳng định rằng họ không hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền vì tôn giáo không tham gia vào chính trường. Họ cũng xác nhận rằng chưa hề thấy một tổ chức, đảng phái nào có khả năng cầm quyền tốt hơn vào thời điểm này.
Họ lên tiếng mạnh mẽ vì công lý, vì sự thật, vì sự thăng tiến của con người và sự phát triển của dân tộc Việt Nam. Họ là những tiếng nói phản biện đúng đắn cho sự phát triển của một Việt Nam, cho sự thay đổi hướng đến một Việt Nam tốt đẹp hơn.
Câu chuyện còn lại của một Lễ Vượt qua nằm trong tay những người Cộng sản.
Tại sao không coi sự thay đổi như một nghi lễ và hãy cung nghinh trọng thể?
Lê Quốc Quân, Luật sư
Viết cho BBCVietnamese.com từ Hà Nội
LS Lê Quốc Quân là nhà bất đồng chính kiến hiện sống tại Hà Nội
Sự kiện Tam Tòa thuộc tỉnh Quảng Bình đang thu hút sự chú ý của dư luận. Liệu nó có thể trở thành một Lễ Vượt qua cho toàn cục không? Câu trả lời phụ thuộc rất nhiều vào cách hành xử của Chính quyền Việt Nam.
Do tính chất phân tháp để tiêu diệt người Công giáo hàng trăm năm trước, họ bị chia tách, lưu đày hoặc tự bỏ trốn đến những vùng hoang vu.
Hơn 400 năm kể từ khi có những tín hữu đầu tiên, người Công giáo chiếm tới 10% dân số và nằm ở hầu hết các vùng miền khác nhau trên đất nước Việt Nam.
Sau sự kiện Tam Tòa, ngày 26/07 hơn 200.000 giáo dân của Giáo phận Vinh đã đổ về với những biểu ngữ và cờ Hội thánh trên tay. Ngày 02/08 có 178 giáo xứ tiếp tục thắp nến cầu nguyện.
Đã có những giáo dân mang biểu ngữ ra đứng bên đường quốc lộ, nồng nhiệt photo các bài viết về Tam Tòa, không ngần ngại vào các hàng quán bên đường đưa cho những cư dân qua lại.
Chưa bao giờ những người Công giáo nghênh diện mãnh liệt như hôm nay.
Đi ngang đường là một dấu hỏi nhưng đứng giữa đường là một dấu chấm than!
Nghệ thuật 'vừa đánh vừa đàm'
Đức Thánh Cha Benedicto XVI mới tấn phong 4 giám mục cho Việt Nam và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chuẩn bị sang thăm Vatican sau việc Thủ Tướng diện kiến Ngài năm trước.
Điều đó cho thấy kỹ thuật "vừa đánh vừa đàm" là một nghệ thuật của những người cộng sản. Họ có kinh nghiệm từ Geneve đến Paris, từ Washington đến Vatican.
Nhưng đánh và đàm làm sao với sự xuất hiện ngày càng nhiều áp lực từ người anh em Trung Quốc thực sự làm đau đầu những nhà lãnh đạo đảng CS.
Trong khi người Công giáo đã vượt ra khỏi việc đòi đất mà là đòi công lý và sự thật, những câu chuyện về Trung Quốc chiếm đảo, đâm thủng tàu cá, giết hại ngư dân, xây dựng nhà máy, rượt đánh dân lành đang ngày càng được các Cha phổ biến rộng rãi… Trang Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam đặt banner của Bauxiteinfo lên dòng đầu.
Miền Trung – dải đất gầy khẳng khiu, nơi có những con người mà tâm hồn bị va đập trở nên xác xơ, tuẫn tiết. Họ mong được cháy bùng lên!
Miền Trung, nơi chiều ngang hẹp nhất của tổ quốc chỉ có 40 km, trải rộng những nghĩa trang dài hút mắt nhắc nhở cho chúng ta sự hy sinh và thôi thúc chúng ta đặt dấu hỏi về tội ác của tất cả những người đã khởi xướng chiến tranh.
Đồng Hới, thành phố duy nhất không có Nhà thờ, là điểm giữa cong lên như chiếc đòn gánh, gồng mình hứng chịu đạn bom gánh cả dân tộc suốt thời chiến, nay đã là nơi khởi phát cho những cuộc tuần hành và cầu nguyện bất bạo động đông nhất Việt Nam.
Quảng Bình, nơi người mẹ kẹp ớt nhai cơm mớm cho con ăn từ bé đang làm nóng lên những linh hồn mộ đạo của hàng triệu người dân Công giáo. Liệu có thể trở thành nơi khởi phát cho những thay đổi lớn lao chăng ?
Lịch sử đặt trên vai người Công giáo?
Vụ Tam Tòa đang thu hút sự chú ý của dư luận
Lịch sử phiêu du có khi đặt vận mệnh lên vai của những người thiểu số bình thường. Theo hồi ký Trường Chinh thì vào năm 1945, "Việt Nam lúc đó là một ngôi nhà trống, ai vào trước thì được làm chủ".
Ngày Việt Minh bước vào ngôi nhà trống đó, họ nhờ đội kèn của người Công giáo duyệt binh, nhờ ông Nguyễn Hữu Đang là người Công giáo làm lễ đài, hát bài Quốc ca của Văn Cao với những ảnh hưởng của âm nhạc Nhà thờ. Giáo dân nô nức đi bầu cử lần đầu.
Trước đó Việt Nam có một Hoàng Hậu Phương Nam, xưa nữa một Công Chúa Mai Hoa, chị của vua Lê Thế Tông là tín hữu.
Trước năm 1954, những người Công giáo Việt Nam chiếm một vị trí xứng đáng trong giới trí thức. Hàng loạt luật sư, kiến trúc sư, bác sỹ theo Tây học có tiếng ở Hà Nội và Sài Gòn là người Công giáo.
Cả một gia đình Công giáo họ Ngô đã trị vì nền Đệ nhất Cộng hòa.
Ngày nay người Công giáo Việt Nam rải rác khắp các quốc gia trên toàn cầu.
Thế rồi, những người vô thần lên cầm quyền, Học thuyết Mác Lê vốn coi Tôn giáo là ma túy, được Đảng đưa thành nguyên tắc Hiến định, làm kim chỉ nam cho mọi hành động.
Người ta bắt đầu tấn công thánh thất, đập phá chùa chiền, đem miếu mạo làm sân kho hợp tác, vứt tượng Phật ra trước ao chùa, hung hăng nhảy xuống, cưỡi lên nhấn chìm. Với sự đàn áp có hệ thống, hơn 5 thập niên sau, Chính quyền lề hóa được những người có tôn giáo, đặc biệt người Công giáo và coi họ như là những “công dân hạng hai”.
Khác với chính phủ liên hiệp năm 1946 của Hồ Chí Minh, nơi người Công giáo còn có những vị trí lãnh đạo quan trọng, hiện nay hàng chục bộ trưởng, hàng trăm thứ trưởng, các tỉnh trưởng cùng hàng loạt cơ cấu chính quyền khác không có người Công giáo nào được phép tham gia.
Khoảng 10 năm nay, người Công giáo đã có thể trở thành những nhà chuyên môn và doanh nhân nhưng chưa một ai, đang giữ đức tin của mình, có thể làm đến chức Chủ tịch xã.
Họ cũng không có đại diện xứng đáng trong cơ cấu Quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp.
Vai trò tổ chức và quả bóng trong chân ai?
Dù ít, nhưng người theo Chúa ở Việt Nam có tổ chức hết sức chặt chẽ. Khi có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, những người có đức tin sẵn sàng đối mặt khó khăn, gánh vác trách nhiệm.
Thế nhưng mục tiêu và bản chất của tôn giáo không phải là tham gia chính quyền.
Những linh mục mạnh mẽ nhất tôi từng gặp đều khẳng định rằng họ không hoạt động nhằm lật đổ Chính quyền vì tôn giáo không tham gia vào chính trường. Họ cũng xác nhận rằng chưa hề thấy một tổ chức, đảng phái nào có khả năng cầm quyền tốt hơn vào thời điểm này.
Họ lên tiếng mạnh mẽ vì công lý, vì sự thật, vì sự thăng tiến của con người và sự phát triển của dân tộc Việt Nam. Họ là những tiếng nói phản biện đúng đắn cho sự phát triển của một Việt Nam, cho sự thay đổi hướng đến một Việt Nam tốt đẹp hơn.
Câu chuyện còn lại của một Lễ Vượt qua nằm trong tay những người Cộng sản.
Tại sao không coi sự thay đổi như một nghi lễ và hãy cung nghinh trọng thể?
No394: Thiền sư Nhất Hạnh gặp vấn nạn ở Việt Nam
HÀ NỘI, Việt Nam: Mối tương quan căng thẳng giữa Cộng sản Việt Nam và tự do tôn giáo lại một lần nữa được thử thách trong một vụ tranh chấp tại một thiền viện nơi tăng ni của thiền sư Thích Nhất Hạnh đang tu hành.
Đã bốn năm nay, hoà thượng và sư nữ ở thiền viện Bát Nhã (tỉnh Lâm Đồng) vẫn yên ổn học thiền và giáo pháp của nhà tu hành hiền hòa nay đã 82 tuổi, một người mà có lẽ được coi là một Phật tử danh tiếng nhất chỉ sau Đức Dalai Lạt Ma của Tây Tạng.
Nhưng gần đây, những tăng ni đang phải đối đầu với một cuộc đụng độ thách thức sự từ tốn của những kẻ tu hành có thể gọi là khai sáng nhất.
Đầu tiên, chính quyền địa phương đã cúp nước, điện và đường giây điện thoại của họ. Sau đó những đám côn đồ kéo đến dùng búa tạ đập vỡ cửa kính, tường gây nhiều thiệt hại cho thiền viện và đe dọa những người cư trú tại đây. Cầm quyền Cộng sản ra lệnh cho 379 tăng ni phải rời khỏi ngôi thiền viện ở cao nguyên này. Họ nói rằng chuyện dàn trận đối đầu là hậu quả của sự bất đồng ý kiến của hai phái Phật giáo ở thiền viện.
Nhưng tín đồ của ông Hạnh tin rằng họ bị trừng phạt vì thầy Nhất hạnh ca ngợi Đức Đàlai Lạt Ma và kêu gọi nới lỏng tự do tín ngưỡng ở Việt Nam.
Vấn đề cho thấy một cuộc thay đổi 180 độ so với 4 năm về trước khi thầy Nhất Hạnh trở về quê hương sau 39 năm lưu vong đặt căn cứ ở Pháp, trong thời gian đó thầy đã phát triển một triết lý gọi là "Phật giáo dấn thân" và đã bán hơn một triệu quyển sách ở phương Tây.
Hoà thượng trụ trì tại Bát Nhã, thuộc nhóm Phật giáo Việt Nam Chính thống đã mời tín đồ của thiền sư Nhất Hạnh về giảng huấn theo Phật pháp của họ cho tăng ni tại đây.
Nhưng sự hoà hoãn bắt đầu tan rã đi từ năm ngoái, tín đồ của thầy Nhất Hạnh cho biết. Những quan chức Trung Quốc tức giận vì những lời tuyên bố ủng hộ Đức Đà lai Lạt ma của thầy Hạnh được truyền thông đăng tải lại nên họ đã áp buộc nhà nước Việt Nam cấm thiền sư thuyết giảng trong một cuộc hội học quốc tế ở Hà Nội. Tín đồ của thiền sư Nhất Hạnh cho biết như thế.
Theo AP.
Đã bốn năm nay, hoà thượng và sư nữ ở thiền viện Bát Nhã (tỉnh Lâm Đồng) vẫn yên ổn học thiền và giáo pháp của nhà tu hành hiền hòa nay đã 82 tuổi, một người mà có lẽ được coi là một Phật tử danh tiếng nhất chỉ sau Đức Dalai Lạt Ma của Tây Tạng.
Nhưng gần đây, những tăng ni đang phải đối đầu với một cuộc đụng độ thách thức sự từ tốn của những kẻ tu hành có thể gọi là khai sáng nhất.
Đầu tiên, chính quyền địa phương đã cúp nước, điện và đường giây điện thoại của họ. Sau đó những đám côn đồ kéo đến dùng búa tạ đập vỡ cửa kính, tường gây nhiều thiệt hại cho thiền viện và đe dọa những người cư trú tại đây. Cầm quyền Cộng sản ra lệnh cho 379 tăng ni phải rời khỏi ngôi thiền viện ở cao nguyên này. Họ nói rằng chuyện dàn trận đối đầu là hậu quả của sự bất đồng ý kiến của hai phái Phật giáo ở thiền viện.
Nhưng tín đồ của ông Hạnh tin rằng họ bị trừng phạt vì thầy Nhất hạnh ca ngợi Đức Đàlai Lạt Ma và kêu gọi nới lỏng tự do tín ngưỡng ở Việt Nam.
Vấn đề cho thấy một cuộc thay đổi 180 độ so với 4 năm về trước khi thầy Nhất Hạnh trở về quê hương sau 39 năm lưu vong đặt căn cứ ở Pháp, trong thời gian đó thầy đã phát triển một triết lý gọi là "Phật giáo dấn thân" và đã bán hơn một triệu quyển sách ở phương Tây.
Hoà thượng trụ trì tại Bát Nhã, thuộc nhóm Phật giáo Việt Nam Chính thống đã mời tín đồ của thiền sư Nhất Hạnh về giảng huấn theo Phật pháp của họ cho tăng ni tại đây.
Nhưng sự hoà hoãn bắt đầu tan rã đi từ năm ngoái, tín đồ của thầy Nhất Hạnh cho biết. Những quan chức Trung Quốc tức giận vì những lời tuyên bố ủng hộ Đức Đà lai Lạt ma của thầy Hạnh được truyền thông đăng tải lại nên họ đã áp buộc nhà nước Việt Nam cấm thiền sư thuyết giảng trong một cuộc hội học quốc tế ở Hà Nội. Tín đồ của thiền sư Nhất Hạnh cho biết như thế.
Theo AP.
วันศุกร์ที่ 31 กรกฎาคม พ.ศ. 2552
No386: Thông Cáo số 4 (31/7/2009) của VP Thư ký Tòa Giám mục Giáo phận Vinh
VĂN PHÒNG THƯ KÝ
TÒA Giám mục XÃ ĐOÀI
Nghi Diên – Nghi Lộc – Nghệ An
Đt. 0383 611 845 ; 0977006526
Email: tgmxadoai2004@yahoo.com
Ngày 30 tháng 7 năm 2009
Thông Cáo
số 4
V/v Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình
1. Tin 2 linh mục và một số giáo dân Vinh bị nhóm “côn đồ” đánh đập tại Tam Tòa trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an, làm cho dư luận khắp nơi thêm phẫn nộ, bàng hoàng, lo lắng. Nhiều nơi điện thoại về Tòa Giám mục thăm hỏi tình hình và phỏng vấn. Cha Fx. Võ Thanh Tâm – Tổng đại diện Giáo phận Vinh đã xác định chắc chắn có sự việc trên.
2. Chiều 27/7/2009, linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và mấy giáo dân bị đánh trọng thương về tới Kỳ Anh (Hà Tĩnh). 21 giờ cùng ngày, linh mục Phêrô Ngô Thế Bính được đưa về Phòng khám Đa Khoa của Tòa Giám mục Xã Đoài. Giáo dân kéo đến, thấy cảnh linh mục bị đánh bầm dập mặt mũi và thân thể mang nhiều vết thương đã không thể kìm nén được sự phẫn uất của mình. Không khí sục sôi.
3. Chiều 27/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin chị Yên bị công an Quảng Bình tới nhà mang đi hôm 26/9/2009 được thả về. Lúc 01 giờ sáng 28/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin anh Thống bị mang đi hôm 26/7/2009, lúc đó đang bị công an tống ra đường.
4. Sáng 28/8/2008, phái đoàn Tòa Giám mục vào thăm Cha Phú tại giáo xứ của ngài coi sóc. Được Cha Phú kể lại, phái đoàn hiểu thêm âm mưu ác độc của nhóm côn đồ và những kẻ tiếp tay trong sắc phục công an đứng chứng kiến cảnh tượng kinh khủng đó. Ngài nói, chỉ trước đó mấy phút, khi xe của ngài vừa đậu tại phần đất gần nền nhà thờ Tam Tòa thì nhóm côn đồ ập tới đánh ngài và các giáo dân cùng đi.
5. Tại phòng khám Tòa Giám mục, từng đoàn người đến thăm Cha Bính và hỏi thăm sự thể. Dù bị đau đớn, ngài vẫn cố kể lại những hành động của nhóm côn đồ đánh hội đồng trước sự chứng kiến của công an Quảng Bình, làm cho không khí căng thẳng lan nhanh khắp Giáo phận Vinh. Cha Tổng đại diện và các linh mục tại Tòa Giám mục cố trấn an mọi người bình tĩnh, cầu nguyện, với ý thức rằng hành động của ma quỷ rất dễ lún sâu trong vũng lầy nhơ nhớp của nó. Còn con cái Chúa phải chiến đấu với quỷ ma bằng cách thế khôn ngoan như Lời Chúa dạy.
6. Tối 28/7/2009, một số gia đình có nạn nhân đang bị công an Quảng Bình bắt giữ báo cho Tòa Giám mục biết là chính quyền địa phương đề nghị tới “làm thủ tục” đón người nhà về. Rồi cả ngày 29/7 vấn đề đó cũng chưa xong!
7. Chiều 29/7/2009 phái đoàn Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội tới Tòa Giám mục thăm Giáo phận Vinh và gửi quà thăm anh chị em giáo dân Tam Tòa.
8. Ngày 30/7/2009, vào lúc 10 giờ, ông Nguyễn Đức Thịnh – Vụ phó vụ Công giáo và bà Đào Thị Đượm – Chuyên viên Công giáo thuộc Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam đã tới Tòa Giám mục gặp và trao đổi với linh mục Võ Thanh Tâm – Tổng Đại diện Giáo phận Vinh cùng với linh mục Phạm Đình Phùng – Chánh văn phòng Tòa Giám mục Xã Đoài. Tại cuộc gặp này, Đại diện Ban Tôn giáo Chính phủ muốn nghe những ý kiến từ Giáo phận Vinh. Linh mục Tổng đại diện lần lượt nêu lên các ý sau đây :
- Sự việc Tam Tòa lúc đầu chỉ là việc nhỏ. Giáo dân chỉ đến dựng cái lán che trên nền nhà thờ Tam Tòa, nền đất thánh thiêng của giáo dân Tam Tòa suốt mấy trăm năm qua. Thế mà công an Quảng Bình đã đánh đập tàn nhẫn, bắt giữ trái phép giáo dân, chiếm đoạt Thánh Giá – biểu tượng cao quý của người Công giáo, chiếm đoạt tài sản của Giáo hội và của giáo dân, rồi lại tiếp tục sa vào sai lầm khi 2 linh mục và một số giáo dân bị đánh trọng thương, càng làm cho dư luận ngày thêm bất bình phẫn uất. Cha Tổng nói: “Chính tôi là người đã vào Tam Tòa thăm các nạn nhân. Họ kể và tôi thấy những viết thương bầm tím trên người họ mà xót xa, đau đớn”.
- Về phía Giáo hội, chúng tôi cố gắng trấn an dân chúng. Họ sục sôi vì những hành động tàn nhẫn của công an Quảng Bình.
- Chúng tôi tự hỏi : Nếu UBND tỉnh Quảng Bình nói chỉ có giáo dân và lương dân xô xát với nhau, vậy tại sao công an chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cả 10 ngày nay rồi, mà lại không bắt một ai là lương dân ?
- Nếu công an nói rằng họ đến để dẹp việc gây rối trật tự công cộng thì tại sao lại lấy hết tất cả các máy quay phim, chụp hình của giáo dân, tới nay cũng chưa trả lại. Nếu họ làm việc chính nghĩa thì phải để cho dân thấy chứ?
- Và nếu công an đến để dẹp việc gây rối thì tại sao lấy hết tất cả, từ Thánh Giá, khung sắt, tôn lợp, xe cộ, máy phát điện, thức ăn, cả đến tiền bạc của giáo dân mà không lập biên bản gì cả?
- Cụ thể hơn cả là tại sao trong mấy ngày qua, công an không bắt nhóm “côn đồ” đông tới hàng trăm đánh đập 2 linh mục và các giáo dân trong ngày 27/7/2009 ?
9. Sau khi nghe những lời trình bày của linh mục Tổng đại diện và linh mục Chánh văn phòng, đại diện Ban tôn giáo chính phủ hiểu rõ hơn vấn đề và muốn được Tòa Giám mục đưa ra những đề xuất. Tòa Giám mục lặp lại những yêu cầu từ ban đầu:
- Thả ngay, thả hết những giáo dân bị công an Quảng Bình đánh đập và đang bị bắt giữ.
- Săn sóc, chữa lành những giáo dân bị công an đánh đập.
- Bồi thường tại chỗ lán che của giáo xứ Tam Tòa.
- Trả lại Thánh giá, trả lại tài sản của Giáo hội và tài sản của giáo dân.
- Dừng ngay việc xuyên tạc sự thật, bôi nhọ tôn giáo, kích động hận thù, gây chia rẽ khối đoàn kết lương giáo.
- Còn việc 2 linh mục và các giáo dân bị đánh đập, UBND tỉnh Quảng Bình phải chịu trách nhiệm việc chữa trị, lo thuốc men và phải xét xử những kẻ “côn đồ” theo pháp luật.
11. Lúc 18 giờ ngày 30/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin từ người nhà của các nạn nhân cho biết : công an Quảng Bình đã thả thêm 4 giáo dân bị bắt giữ từ ngày 20/7/2009. Hiện còn 3 giáo dân bị giữ. Còn ông Nguyễn Công Lý bị mang đi ngày 26/7/2009 đã được thả ngày sau đó.
Xin mọi người tiếp tục hiệp ý cầu nguyện và thể hiện tình yêu thương liên đới với Tam Tòa.
Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục
Chánh Văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng.
TÒA Giám mục XÃ ĐOÀI
Nghi Diên – Nghi Lộc – Nghệ An
Đt. 0383 611 845 ; 0977006526
Email: tgmxadoai2004@yahoo.com
Ngày 30 tháng 7 năm 2009
Thông Cáo
số 4
V/v Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình
1. Tin 2 linh mục và một số giáo dân Vinh bị nhóm “côn đồ” đánh đập tại Tam Tòa trước sự chứng kiến của những người mang sắc phục công an, làm cho dư luận khắp nơi thêm phẫn nộ, bàng hoàng, lo lắng. Nhiều nơi điện thoại về Tòa Giám mục thăm hỏi tình hình và phỏng vấn. Cha Fx. Võ Thanh Tâm – Tổng đại diện Giáo phận Vinh đã xác định chắc chắn có sự việc trên.
2. Chiều 27/7/2009, linh mục Phaolô Nguyễn Đình Phú và mấy giáo dân bị đánh trọng thương về tới Kỳ Anh (Hà Tĩnh). 21 giờ cùng ngày, linh mục Phêrô Ngô Thế Bính được đưa về Phòng khám Đa Khoa của Tòa Giám mục Xã Đoài. Giáo dân kéo đến, thấy cảnh linh mục bị đánh bầm dập mặt mũi và thân thể mang nhiều vết thương đã không thể kìm nén được sự phẫn uất của mình. Không khí sục sôi.
3. Chiều 27/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin chị Yên bị công an Quảng Bình tới nhà mang đi hôm 26/9/2009 được thả về. Lúc 01 giờ sáng 28/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin anh Thống bị mang đi hôm 26/7/2009, lúc đó đang bị công an tống ra đường.
4. Sáng 28/8/2008, phái đoàn Tòa Giám mục vào thăm Cha Phú tại giáo xứ của ngài coi sóc. Được Cha Phú kể lại, phái đoàn hiểu thêm âm mưu ác độc của nhóm côn đồ và những kẻ tiếp tay trong sắc phục công an đứng chứng kiến cảnh tượng kinh khủng đó. Ngài nói, chỉ trước đó mấy phút, khi xe của ngài vừa đậu tại phần đất gần nền nhà thờ Tam Tòa thì nhóm côn đồ ập tới đánh ngài và các giáo dân cùng đi.
5. Tại phòng khám Tòa Giám mục, từng đoàn người đến thăm Cha Bính và hỏi thăm sự thể. Dù bị đau đớn, ngài vẫn cố kể lại những hành động của nhóm côn đồ đánh hội đồng trước sự chứng kiến của công an Quảng Bình, làm cho không khí căng thẳng lan nhanh khắp Giáo phận Vinh. Cha Tổng đại diện và các linh mục tại Tòa Giám mục cố trấn an mọi người bình tĩnh, cầu nguyện, với ý thức rằng hành động của ma quỷ rất dễ lún sâu trong vũng lầy nhơ nhớp của nó. Còn con cái Chúa phải chiến đấu với quỷ ma bằng cách thế khôn ngoan như Lời Chúa dạy.
6. Tối 28/7/2009, một số gia đình có nạn nhân đang bị công an Quảng Bình bắt giữ báo cho Tòa Giám mục biết là chính quyền địa phương đề nghị tới “làm thủ tục” đón người nhà về. Rồi cả ngày 29/7 vấn đề đó cũng chưa xong!
7. Chiều 29/7/2009 phái đoàn Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, Hà Nội tới Tòa Giám mục thăm Giáo phận Vinh và gửi quà thăm anh chị em giáo dân Tam Tòa.
8. Ngày 30/7/2009, vào lúc 10 giờ, ông Nguyễn Đức Thịnh – Vụ phó vụ Công giáo và bà Đào Thị Đượm – Chuyên viên Công giáo thuộc Ban Tôn giáo Chính phủ Việt Nam đã tới Tòa Giám mục gặp và trao đổi với linh mục Võ Thanh Tâm – Tổng Đại diện Giáo phận Vinh cùng với linh mục Phạm Đình Phùng – Chánh văn phòng Tòa Giám mục Xã Đoài. Tại cuộc gặp này, Đại diện Ban Tôn giáo Chính phủ muốn nghe những ý kiến từ Giáo phận Vinh. Linh mục Tổng đại diện lần lượt nêu lên các ý sau đây :
- Sự việc Tam Tòa lúc đầu chỉ là việc nhỏ. Giáo dân chỉ đến dựng cái lán che trên nền nhà thờ Tam Tòa, nền đất thánh thiêng của giáo dân Tam Tòa suốt mấy trăm năm qua. Thế mà công an Quảng Bình đã đánh đập tàn nhẫn, bắt giữ trái phép giáo dân, chiếm đoạt Thánh Giá – biểu tượng cao quý của người Công giáo, chiếm đoạt tài sản của Giáo hội và của giáo dân, rồi lại tiếp tục sa vào sai lầm khi 2 linh mục và một số giáo dân bị đánh trọng thương, càng làm cho dư luận ngày thêm bất bình phẫn uất. Cha Tổng nói: “Chính tôi là người đã vào Tam Tòa thăm các nạn nhân. Họ kể và tôi thấy những viết thương bầm tím trên người họ mà xót xa, đau đớn”.
- Về phía Giáo hội, chúng tôi cố gắng trấn an dân chúng. Họ sục sôi vì những hành động tàn nhẫn của công an Quảng Bình.
- Chúng tôi tự hỏi : Nếu UBND tỉnh Quảng Bình nói chỉ có giáo dân và lương dân xô xát với nhau, vậy tại sao công an chỉ bắt giữ giáo dân, đánh đập, giam cả 10 ngày nay rồi, mà lại không bắt một ai là lương dân ?
- Nếu công an nói rằng họ đến để dẹp việc gây rối trật tự công cộng thì tại sao lại lấy hết tất cả các máy quay phim, chụp hình của giáo dân, tới nay cũng chưa trả lại. Nếu họ làm việc chính nghĩa thì phải để cho dân thấy chứ?
- Và nếu công an đến để dẹp việc gây rối thì tại sao lấy hết tất cả, từ Thánh Giá, khung sắt, tôn lợp, xe cộ, máy phát điện, thức ăn, cả đến tiền bạc của giáo dân mà không lập biên bản gì cả?
- Cụ thể hơn cả là tại sao trong mấy ngày qua, công an không bắt nhóm “côn đồ” đông tới hàng trăm đánh đập 2 linh mục và các giáo dân trong ngày 27/7/2009 ?
9. Sau khi nghe những lời trình bày của linh mục Tổng đại diện và linh mục Chánh văn phòng, đại diện Ban tôn giáo chính phủ hiểu rõ hơn vấn đề và muốn được Tòa Giám mục đưa ra những đề xuất. Tòa Giám mục lặp lại những yêu cầu từ ban đầu:
- Thả ngay, thả hết những giáo dân bị công an Quảng Bình đánh đập và đang bị bắt giữ.
- Săn sóc, chữa lành những giáo dân bị công an đánh đập.
- Bồi thường tại chỗ lán che của giáo xứ Tam Tòa.
- Trả lại Thánh giá, trả lại tài sản của Giáo hội và tài sản của giáo dân.
- Dừng ngay việc xuyên tạc sự thật, bôi nhọ tôn giáo, kích động hận thù, gây chia rẽ khối đoàn kết lương giáo.
- Còn việc 2 linh mục và các giáo dân bị đánh đập, UBND tỉnh Quảng Bình phải chịu trách nhiệm việc chữa trị, lo thuốc men và phải xét xử những kẻ “côn đồ” theo pháp luật.
11. Lúc 18 giờ ngày 30/7/2009, Tòa Giám mục nhận được tin từ người nhà của các nạn nhân cho biết : công an Quảng Bình đã thả thêm 4 giáo dân bị bắt giữ từ ngày 20/7/2009. Hiện còn 3 giáo dân bị giữ. Còn ông Nguyễn Công Lý bị mang đi ngày 26/7/2009 đã được thả ngày sau đó.
Xin mọi người tiếp tục hiệp ý cầu nguyện và thể hiện tình yêu thương liên đới với Tam Tòa.
Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục
Chánh Văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng.
No385:Cuộc tấn công vào tu viện Bát Nhã

BBC News
Bat Nha monastery sign
Cuộc tấn công vào
một tu viện ở Việt Nam
Một cuộc tấn công mới đây vào một tu viện đang tu luyện theo một môn phái Phật giáo phi truyền thống chỉ là một trong một số biến cố làm dấy lên mối quan ngại về những hạn chế quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam. Krassimira Twigg của Đài BBC quan sát các sự kiện tại tu viện Bát Nhã.
Thứ Năm, ngày 30-7-2009
Vào ngày 29 tháng Sáu, một nhóm đội viên dân phòng đã cố xua đuổi các nhà sư và ni cô đang sống tại tu viện Bát Nhã trên vùng cao nguyên trung phần của Việt Nam.
Cuộc tấn công đã làm cho các nhà sư trong suốt hai tuần lễ không có đồ ăn thức uống và tu viện còn không có cả điện nước.
Mặc dù không có ai bị thương nghiêm trọng, song nhà cửa bị lục soát, đồ đạc cá nhân bị lấy đi và các nhà sư bị đe doạ.
Pháp Hội là một trong 379 người đang sống trong tu viện Bát Nhã. Trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại với đài BBC, ông đã cho biết rằng mặc dù những kẻ tấn công đã rút lui, song các nhà sư và ni cô vẫn đang sống cùng với những hậu quả của những gì đã xảy ra.
“Cuộc sống vẫn còn khó khăn. Vấn đề lớn nhất là nước. Chúng tôi không có điện, chúng tôi không thể bơm được nước từ giếng lên,” ông nói.
“Nhà bếp và phòng ăn bị khoá, nên chúng tôi không thể sử dụng … Chúng tôi không có bất cứ nguồn cung cấp đồ ăn uống nào trong tuần đầu tiên. Giờ thì người dân từ trong làng đã đem đồ ăn cho chúng tôi.”
Những điều quen thuộc với bối cảnh của câu chuyện này cho thấy tình hình là phức tạp và “u ám”. Những người chứng kiến nói rằng trong đám đông tấn công liên miên các nhà sư có những nhà sư khác, với lối tu hành gần với truyền thống hơn, họ chống lại những cách truyền đạo kiểu mới được thực hành tại tu viện này.
Mặc dù sự liên quan của chính quyền là không thể chứng minh được, nhưng nhiều người tin chắc rằng chiến dịch đẩy đuổi các nhà sư đến từ một cấp cao hơn.
Cảnh sát mặc thường phục và đồng phục cũng có mặt, song theo tin tức thì họ không làm gì để ngăn chặn cuộc tấn công.
Ngăn cản hoạt động tôn giáo
Các nhà sư ở tu viện Bát Nhã theo học các khóa giảng dạy của ông Thích Nhất Hạnh – một Thiền sư nổi tiếng thế giới, nhà hoạt động hòa bình và là tác giả của những cuốn sách bán chạy nhất.
Ông đã và đang sống lưu vong kể từ năm 1966, khi ông tới Hoa Kỳ kêu gọi chấm dứt chiến tranh trên quê hương mình.
Ông đã lập Làng Mai tại miền nam nước Pháp – một trung tâm thiền tập và là tổ ấm cho Giới luật cùng Hiện hữu của ông *.
Năm 2005, chính phủ Việt Nam đã mời ông trở về và thuyết giảng ở trong nước **. Thích Đức Nghi, thầy viện trưởng của tu viện Bát Nhã, cũng đã mời ông giúp đỡ phát triển tu viện.
Các môn đồ của thầy Thích Nhất Hạnh cho biết họ đã mua đất đai và xây lên những ngôi nhà tại tu viện này để có nơi ở cho gần 400 nhà sư và ni cô Việt Nam trẻ tuổi trải qua thời kỳ tu tập ở đó theo các bài tập của Làng Mai.
Thế nhưng lòng khoan dung khai mở và mới mẻ đối với những lối truyền giáo phi truyền thống này đã bị chết yểu. Trưởng ban Việt ngữ của Đài BBC, Nguyễn Giang, nói rằng chính quyền đã lợi dụng những gì mà họ cần từ một mối quan hệ với ông Thích Nhất Hạnh, và giờ đây họ đang gạt bỏ sự hậu thuẫn đối với ông.
“Lúc đó, chính phủ đã muốn được xem như là mềm dẻo và có thể xem xét tới những hệ tư tưởng khác nhau. Họ muốn được đưa ra khỏi bản danh sách đen về tôn giáo của Hoa Kỳ, muốn trở thành một thành viên của tổ chức Thương mại Thế giới WTO và thu hút thêm đầu tư nước ngoài. Giờ đây họ đã đạt được điều đó,” ông nhận xét.
Các môn đồ của thiền sư Thích Nhất Hạnh cảm thấy rằng pháp môn Thiền của ông bị chính phủ Việt Nam coi như là một mối đe doạ tiềm tàng, khi nó trở nên phổ biến đối với những người dân còn trẻ tuổi, có học và có thiên hướng độc lập.
Đối với Ni cô Chang Kong từ Làng Mai, những lý do đằng sau cuộc tấn công là rõ ràng.
“Chính phủ lo sợ rằng chúng tôi quá mạnh và họ không thể kiểm soát được chúng tôi. Công an địa phương tại tất cả các tỉnh đã và đang đến thăm những bậc cha mẹ của các môn đồ trẻ tuổi của chúng tôi, để nói với họ là hãy bảo con họ đừng dính líu với Bát Nhã nữa vì chúng tôi liên quan tới ‘chính trị’ “.
“Tình huống nhạy cảm”
Không có tuyên bố chính thức về những gì đã xảy ra tại Bát Nhã, và các phương tiện truyền thông ở Việt Nam đã không đưa bất cứ tin tức nào về sự kiện này.
Thế nhưng một manh mối cho thấy cách mà các nhà chức trách nhìn nhận về lối tu tập ở đây có thể được tìm thấy trong một cơ quan về các vấn đề tôn giáo được chứng minh bằng tài liệu vào năm 2008, trong đó chỉ trích các tu sĩ từ mạng lưới Làng Mai về việc có “cách tiếp cận sai trái đối với các vấn đề chính trị của nhà nước Việt Nam”.
Một sĩ quan công an địa phương, người muốn được giấu tên, đã nói với BBC rằng các nhà chức trách đã không làm gì đối với hành động tấn công và họ có nhiệm vụ phải để cho các nhà sư tự quyết định nếu như họ muốn ở lại hay ra đi.
“Đây là mối quan hệ nội bộ giữa hai nhóm Phật giáo. Chúng tôi không biết ai là những người tấn công và họ đến từ đâu. Đã có một đám đông rất nhiều người. Một vài người trong số họ mặc những bộ quần áo tu viện, cho nên chúng tôi không thể kết luận rằng họ là những kẻ tội phạm,” ông nói.
“Những viên cảnh sát có mặt tại hiện trường đã không can thiệp do đó là một tình huống nhạy cảm cần được các lực lượng an ninh và ban tôn giáo chính phủ xử lý.”
Ông Trần Giác Hạnh là một môn đồ của Sư ông Thích Nhất Hạnh hiện đang sống ở Thành phố Hồ Chí Minh. Ông đã chứng kiến vụ tấn công và cho rằng chính sự thiếu vắng hành động của công an đã tự nó nói lên tất cả.
“Chuyện không thể tin được. Khi một cuộc xung đột bạo lực như vậy xảy ra, các nhà chức trách phải can thiệp vào, nhưng họ đã chẳng làm gì. Họ đã đứng nhìn khi những người chân tu bị đánh đập và tài sản bị huỷ hoại,” ông kể.
“Anh không thể làm vậy ở một đất nước nơi mà luật pháp được tôn trọng. Liệu họ có thể nói rằng họ tôn trọng tự do tín ngưỡng được không khi họ lại ngăn cản những tín đồ đức hạnh tới chùa chiền để tu luyện và thờ cúng?”
Tự do tôn giáo không phải là mối quan ngại duy nhất đối với chuyện rắc rối này. Trish Thompson, một môn đệ của thầy Thích Nhất Hạnh đang sống ở Việt Nam, nói rằng những sự kiện ở tu viện Bát Nhã làm dấy lên những vấn đề mang tính khái quát hơn.
“Mọi người ở trên khắp thế giới, trong đó có tôi, đã đóng góp gần 1 triệu đô la để xây dựng tu viện này. Chúng tôi cảm thấy việc đầu tư của mình cho lớp trẻ hiện tại và trong tương lai ở Việt Nam, mà nhiều người trong đó đã đến từ những nơi nghèo khổ nhất trong những nơi nghèo khổ, giờ thì đã bị mất cả.” ***
Hiệu đính: Trần Hoàng
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009
* Trang web Làng Mai.
** Xem: Đằng sau chuyến trở về của Thầy Nhất Hạnh (BBC).
*** Xem thêm các bài khác: – Căng thẳng tại Tu viện Bát Nhã (BBC). – Vụ
วันพุธที่ 29 กรกฎาคม พ.ศ. 2552
No375: Thông Cáo số 3 (27/7/2009) của VP Thư ký Tòa Giám mục Giáo phận Vinh
VĂN PHÒNG THƯ KÝ
TÒA GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI
Nghi Diên - Nghi Lộc - Nghệ An
Đt. 0383 611 845 ; 0977006526
Email: tgmxadoai2004@yahoo.com
Ngày 27 tháng 7 năm 2009
THÔNG CÁO
(SỐ 3)
V/v Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình
1. Đây là bản thông cáo số 3, qua đây, Văn phòng thư ký có những thông tin và báo cáo chính thức từ Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh về vụ việc Tam Tòa và các vấn đề liên quan.
2. Tòa Giám mục cám ơn các bài viết dưới những hình thức khác nhau đã lên tiếng hiệp thông với Tam Tòa, cách riêng là những nạn nhân bị công an và nay quân vô lại đánh đập và bắt giữ.
3. Trên một số báo đài của Nhà nước và của tỉnh Quảng Bình có nói về việc đất đai và vụ việc Tam Tòa. Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh tuyên bố rằng sự thật không phải là như các báo đài ấy nói.
4. Theo dự định, 7 giờ sáng Chúa Nhật, ngày 26/7/2009 tại nhà thờ 18 sở hạt trên tổng số 19 giáo hạt trong Giáo phận Vinh, giáo dân các giáo xứ đã đổ về giáo hạt mình để thể hiện tình liên đới, hiệp thông cầu nguyện cho Tam Tòa. Theo số liệu báo cáo từ các giáo hạt, số giáo dân tham dự lễ sáng hôm 26/7 gần 250 ngàn người. Giáo dân các giáo xứ mang theo cờ vàng-trắng với biểu ngữ : “Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ”. Biểu ngữ này đang được treo ở cổng Tòa Giám mục và trước tất cả các nhà thờ trong toàn Giáo phận Vinh. Theo thông tin từ các giáo hạt, thánh lễ này được cử hành rất trang nghiêm, sốt sắng. Tất cả nói lên sự hiệp thông liên đới của linh mục đoàn, tu sỹ nam nữ và gần 500 ngàn giáo dân Giáo phận Vinh, với những anh chị em mình đang bị bách hại. Và ai cũng cảm thấy đau nhói, khi biết Thánh Giá đã bị công an Quảng Bình xúc phạm và nay đang bị hạng vô lại chiếm giữ.
5. Riêng tại Tam Tòa, Đồng Hới, có 7 linh mục trong hạt Đồng Troóc và hơn 500 giáo dân về nền nhà thờ Tam Tòa để dâng lễ. Nhưng có một lực lượng khoảng trên 3000 người, trong đó gồm có công an, cảnh sát, dân quân và dân địa phương đã dùng vũ lực ngăn cản, đánh đập một số giáo dân không cho tới nền nhà thờ Tam Tòa. Có 3 người bị đánh, trong đó có mẹ con chị Yên là phó Ca đoàn giáo xứ Tam Tòa bị một nhóm thanh niên xông vào đánh, chị ấy ngồi xuống. Con chị chạy tới chữa và cũng bị đánh (con chị mới 8 tuổi).
6. Chiều 26/7/2009 công an Quảng Bình tiếp tục bắt 3 giáo dân, trong đó có Ông Lý - chủ tịch HĐMV giáo xứ Tam Tòa; chị Yên - phó trưởng Ca Đoàn giáo xứ; Anh Thống quê xứ Trang Nứa, Nghệ An. Thêm vào đó công an Quảng Bình còn dùng các hình thức khác để đe dọa, trấn áp giáo dân Tam Tòa.
7. Sáng 27/7/2009, 5 linh mục và Hội đồng mục vụ các giáo xứ trong giáo hạt Kỳ Anh, (giáo hạt sát Quảng Bình) vào thăm các nạn nhân. Theo các Cha kể lại, khi đoàn vừa bước xuống xe, gần nền nhà thờ Tam Tòa thì một nhóm ăn mặc thường phục, có ít tên giống côn đồ xông vào đánh ngay các linh mục và giáo dân cùng đi. Cũng theo các Cha kể lại, đàng xa có một số trong trang phục công an đứng nhìn. Khi lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán. Một nhóm giáo dân đưa Cha Phú và mấy người bị trọng thương vào một trạm xá gần đó. Thấy tình thế quá bất ổn, vì nhóm côn đồ tiếp tục nói những lời tục tĩu, đe dọa buộc các linh mục và giáo dân phải rời khỏi nơi đó, nên các cha lên xe trở về.
8. Nghe tin trên, Cha Phêrô Ngô Thế Bính - quản xứ Hà Lời tới để nắm bắt tình hình. Thấy cảnh tượng khủng khiếp, vì nhóm côn đồ bao vây trạm xá không cho ai vào, ngài đứng từ xa và điện thoại yêu cầu phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình tới để cha Bính có thể vào thăm Cha Phú. Phó chủ tịch UBND Quảng Bình tới và dẫn Cha Bính tới thăm Cha Phú. Phó chủ tịch bàn Cha Phú ra khỏi trạm xá và ông đi khỏi đó. Sau đó một lớp côn đồ đang vây quanh trạm xá xông vào đánh 2 giáo dân đang trực cha Phú và đánh Cha Bính. Tình thế hỗn loạn, Cha Bính thấy công an trong trang phục của mình đứng nhìn để nhóm côn đồ đánh đập tàn nhẫn, rồi để Cha Bính nằm bất tỉnh. Có một giáo dân đang làm ăn tại Đồng Hới đi qua thấy và biết đó là Cha Bính liền thuê xe đưa Cha Bính tới bệnh viện Việt Nam-Cuba tại Đồng Hới. Và sau đó công an thuê taxi đưa Cha Phú và 5 giáo dân bị đánh trọng thương tới bệnh viện Việt Nam - Cuba. Tại bệnh viện, 2 Cha và các giáo dân bị đánh trọng thương không được cứu chữa gì. Và bệnh viện đề nghị Cha Phú về bệnh viện Kỳ Anh. Rồi họ cho xe đưa Cha Phú và 5 giáo dân về Kỳ Anh. Cha Bính nằm dở sống dở chết không được chăm sóc, khi tỉnh lại, ngài được người giúp đưa ra khỏi bệnh viện và lên xe về Phòng khám Đa khoa Tòa Giám mục Xã Đoài.
9. Một lần nữa, những hành động man rợ mà các chứng nhân cho biết là có sự tiếp tay của công an Quảng Bình làm cho dư luận khắp nơi phẫn nộ, bất bình. Giáo dân Vinh đang chuẩn bị tinh thần cao nhất để đối phó với mưu chước quỷ ma.
10. Máu giáo dân Tam Tòa đã đổ xuống tại mảnh đất thánh thiêng của Cha Ông. Nay máu linh mục Vinh đã đổ xuống tại Tam Tòa. Người ta chắc chưa ai lường hết sự thể sẽ xảy ra thế nào, nếu chính quyền Quảng Bình vẫn tiếp tục dùng vũ lực trấn áp tôn giáo.
11. Hiện nay, các nạn nhân tại Tam Tòa bị tổn thương tâm lý rất nặng, nhất là các trẻ em cũng bị quân vô lại làm khổ. Đoàn chiên nhỏ tại Tam Tòa như đang phải sống giữa bầy lang sói đông gấp trăm lần. Họ đang hy sinh thay cho chúng ta, những người tin Chúa. Xin mọi người hiệp ý cầu nguyện. Xin những người thiện chí cùng lên tiếng bênh vực họ.
Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục
Chánh Văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng
http://www.giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=4845
Kinh thua Quy vi, dac biet cac ban tre,
Trong so nhung nguoi than cua chung ta
Khong phai tat ca deu da co may dien toan (vi tinh)
hoac co dung email, hoac da co the nhan duoc nhung tai lieu nay...
Vi vay, xin hay ung ho chung toi bang cach pho bien tai lieu nay bang
email hoac in ra, photocopy va goi cho nguoi than cua Quy vi.
Dac biet xin goi cho cac Linh muc chua co su dung internet
Xin chan thanh cam on
TÒA GIÁM MỤC XÃ ĐOÀI
Nghi Diên - Nghi Lộc - Nghệ An
Đt. 0383 611 845 ; 0977006526
Email: tgmxadoai2004@yahoo.com
Ngày 27 tháng 7 năm 2009
THÔNG CÁO
(SỐ 3)
V/v Tam Tòa tại Đồng Hới, Quảng Bình
1. Đây là bản thông cáo số 3, qua đây, Văn phòng thư ký có những thông tin và báo cáo chính thức từ Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh về vụ việc Tam Tòa và các vấn đề liên quan.
2. Tòa Giám mục cám ơn các bài viết dưới những hình thức khác nhau đã lên tiếng hiệp thông với Tam Tòa, cách riêng là những nạn nhân bị công an và nay quân vô lại đánh đập và bắt giữ.
3. Trên một số báo đài của Nhà nước và của tỉnh Quảng Bình có nói về việc đất đai và vụ việc Tam Tòa. Tòa Giám mục Xã Đoài, Giáo phận Vinh tuyên bố rằng sự thật không phải là như các báo đài ấy nói.
4. Theo dự định, 7 giờ sáng Chúa Nhật, ngày 26/7/2009 tại nhà thờ 18 sở hạt trên tổng số 19 giáo hạt trong Giáo phận Vinh, giáo dân các giáo xứ đã đổ về giáo hạt mình để thể hiện tình liên đới, hiệp thông cầu nguyện cho Tam Tòa. Theo số liệu báo cáo từ các giáo hạt, số giáo dân tham dự lễ sáng hôm 26/7 gần 250 ngàn người. Giáo dân các giáo xứ mang theo cờ vàng-trắng với biểu ngữ : “Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ”. Biểu ngữ này đang được treo ở cổng Tòa Giám mục và trước tất cả các nhà thờ trong toàn Giáo phận Vinh. Theo thông tin từ các giáo hạt, thánh lễ này được cử hành rất trang nghiêm, sốt sắng. Tất cả nói lên sự hiệp thông liên đới của linh mục đoàn, tu sỹ nam nữ và gần 500 ngàn giáo dân Giáo phận Vinh, với những anh chị em mình đang bị bách hại. Và ai cũng cảm thấy đau nhói, khi biết Thánh Giá đã bị công an Quảng Bình xúc phạm và nay đang bị hạng vô lại chiếm giữ.
5. Riêng tại Tam Tòa, Đồng Hới, có 7 linh mục trong hạt Đồng Troóc và hơn 500 giáo dân về nền nhà thờ Tam Tòa để dâng lễ. Nhưng có một lực lượng khoảng trên 3000 người, trong đó gồm có công an, cảnh sát, dân quân và dân địa phương đã dùng vũ lực ngăn cản, đánh đập một số giáo dân không cho tới nền nhà thờ Tam Tòa. Có 3 người bị đánh, trong đó có mẹ con chị Yên là phó Ca đoàn giáo xứ Tam Tòa bị một nhóm thanh niên xông vào đánh, chị ấy ngồi xuống. Con chị chạy tới chữa và cũng bị đánh (con chị mới 8 tuổi).
6. Chiều 26/7/2009 công an Quảng Bình tiếp tục bắt 3 giáo dân, trong đó có Ông Lý - chủ tịch HĐMV giáo xứ Tam Tòa; chị Yên - phó trưởng Ca Đoàn giáo xứ; Anh Thống quê xứ Trang Nứa, Nghệ An. Thêm vào đó công an Quảng Bình còn dùng các hình thức khác để đe dọa, trấn áp giáo dân Tam Tòa.
7. Sáng 27/7/2009, 5 linh mục và Hội đồng mục vụ các giáo xứ trong giáo hạt Kỳ Anh, (giáo hạt sát Quảng Bình) vào thăm các nạn nhân. Theo các Cha kể lại, khi đoàn vừa bước xuống xe, gần nền nhà thờ Tam Tòa thì một nhóm ăn mặc thường phục, có ít tên giống côn đồ xông vào đánh ngay các linh mục và giáo dân cùng đi. Cũng theo các Cha kể lại, đàng xa có một số trong trang phục công an đứng nhìn. Khi lớp "côn đồ" đánh Cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và 3 giáo dân bị trọng thương thì nhóm công an mới tiến lại mang loa bảo mọi người giải tán. Một nhóm giáo dân đưa Cha Phú và mấy người bị trọng thương vào một trạm xá gần đó. Thấy tình thế quá bất ổn, vì nhóm côn đồ tiếp tục nói những lời tục tĩu, đe dọa buộc các linh mục và giáo dân phải rời khỏi nơi đó, nên các cha lên xe trở về.
8. Nghe tin trên, Cha Phêrô Ngô Thế Bính - quản xứ Hà Lời tới để nắm bắt tình hình. Thấy cảnh tượng khủng khiếp, vì nhóm côn đồ bao vây trạm xá không cho ai vào, ngài đứng từ xa và điện thoại yêu cầu phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Bình tới để cha Bính có thể vào thăm Cha Phú. Phó chủ tịch UBND Quảng Bình tới và dẫn Cha Bính tới thăm Cha Phú. Phó chủ tịch bàn Cha Phú ra khỏi trạm xá và ông đi khỏi đó. Sau đó một lớp côn đồ đang vây quanh trạm xá xông vào đánh 2 giáo dân đang trực cha Phú và đánh Cha Bính. Tình thế hỗn loạn, Cha Bính thấy công an trong trang phục của mình đứng nhìn để nhóm côn đồ đánh đập tàn nhẫn, rồi để Cha Bính nằm bất tỉnh. Có một giáo dân đang làm ăn tại Đồng Hới đi qua thấy và biết đó là Cha Bính liền thuê xe đưa Cha Bính tới bệnh viện Việt Nam-Cuba tại Đồng Hới. Và sau đó công an thuê taxi đưa Cha Phú và 5 giáo dân bị đánh trọng thương tới bệnh viện Việt Nam - Cuba. Tại bệnh viện, 2 Cha và các giáo dân bị đánh trọng thương không được cứu chữa gì. Và bệnh viện đề nghị Cha Phú về bệnh viện Kỳ Anh. Rồi họ cho xe đưa Cha Phú và 5 giáo dân về Kỳ Anh. Cha Bính nằm dở sống dở chết không được chăm sóc, khi tỉnh lại, ngài được người giúp đưa ra khỏi bệnh viện và lên xe về Phòng khám Đa khoa Tòa Giám mục Xã Đoài.
9. Một lần nữa, những hành động man rợ mà các chứng nhân cho biết là có sự tiếp tay của công an Quảng Bình làm cho dư luận khắp nơi phẫn nộ, bất bình. Giáo dân Vinh đang chuẩn bị tinh thần cao nhất để đối phó với mưu chước quỷ ma.
10. Máu giáo dân Tam Tòa đã đổ xuống tại mảnh đất thánh thiêng của Cha Ông. Nay máu linh mục Vinh đã đổ xuống tại Tam Tòa. Người ta chắc chưa ai lường hết sự thể sẽ xảy ra thế nào, nếu chính quyền Quảng Bình vẫn tiếp tục dùng vũ lực trấn áp tôn giáo.
11. Hiện nay, các nạn nhân tại Tam Tòa bị tổn thương tâm lý rất nặng, nhất là các trẻ em cũng bị quân vô lại làm khổ. Đoàn chiên nhỏ tại Tam Tòa như đang phải sống giữa bầy lang sói đông gấp trăm lần. Họ đang hy sinh thay cho chúng ta, những người tin Chúa. Xin mọi người hiệp ý cầu nguyện. Xin những người thiện chí cùng lên tiếng bênh vực họ.
Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục
Chánh Văn phòng
(Đã ký và đóng dấu)
Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng
http://www.giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=4845
Kinh thua Quy vi, dac biet cac ban tre,
Trong so nhung nguoi than cua chung ta
Khong phai tat ca deu da co may dien toan (vi tinh)
hoac co dung email, hoac da co the nhan duoc nhung tai lieu nay...
Vi vay, xin hay ung ho chung toi bang cach pho bien tai lieu nay bang
email hoac in ra, photocopy va goi cho nguoi than cua Quy vi.
Dac biet xin goi cho cac Linh muc chua co su dung internet
Xin chan thanh cam on
No374: Tam Toà, Niềm tin rạng non sông


Hôm nay, khi nhìn hình ảnh đoàn người như biển ngưòi, như thác lũ đổ về quảng trường Thuận Nghĩa để tham dự thánh lễ vào ngày 26-7-2009 với chủ đẻ : Cầu nguyện cho giáo dân Tam Tòa bị công an Quảng Bình đánh đập và bắt giữ” đăng tràn ngập trên các trang điện báo hải ngoại và quốc nội, và ngay trên cổng của toà Giám Mục Xã Đoài, tôi tin rằng, không một người nào không bàng hoàng mà hỏi nhau rằng:
- Tam Tòa ở mô? Người ở đâu ra mà nhiều đến như thế? Niềm tin nào đã đưa biển người từ muôn ngả đường về đây theo hàng lối để nốí kết lại thành tường đồng vách thép, khiến không một thế lực nào có thể ngăn cản được?
- Khi câu hỏi chưa được giải đáp thoả đáng, bạn đọc của việtcatholic.net,còn dịp dựng tóc gáy lên vì bản văn trả lời của Văn Phòng Tòa Giám Mục Xã Đoài gởi UBND Quảng Bình như sau: “Đang khi Thánh Giá- Biểu tượng của niềm tin chúng tôi còn bị công an Quảng Bình xúc phạm và khi giáo dân của chúng tôi còn bị giam giữ bất công thì chúng tôi chưa thể tới làm việc với UBND tỉnh được”. Người viết thư trả lời là ai thế? Có uống mật gấu hay không mà dám trả lời nhà nước Việt cộng như thế nhỉ?
Thật ra, chẳng phải chỉ có bạn đọc là giật mình kinh ngạc về sự kiện Tam Tòa làm chấn động dư luận thế giới đâu, mà cả phía nhà cầm quyền, tuy có súng đạn, đầu gấu trong tay nhưng vẩn không tránh khỏi cái kinh ngạc tột cùng này. Bởi vì câu chuyện về Tam Tòa còn mới mẻ lắm. Mới chỉ một tuần trước đây, bạn không biết, mà tôi cũng không biêt. Ngay cả những người sống và chết với Tam Tòa, cả những người trong guồng máy của nhà cầm quyền, hay những ngươi gốc ở Tam Tòa, nhưng đã phải xa nơi yêu dấu ấy sau ngày 20-7-1954 vì cái bản án chia đôi đất nước do Hồ chí Minh và Pháp tạo ra, đều không ai dự đoán được là Tam Tòa sẽ trở thành địa điểm thứ ba, như cái tên tiền định là Tam Tòa, vững Niềm Tin đi đòi Công Lý, đòi Tự Do Tôn Giáo, sau sự kiện Tòa Khâm Sứ và Thái Hà tại Hà Nội. Nhưng thực tế, Tam Toà vào ngày 20-7-2009 đã vươn lên tháp đỉnh của Niềm Tin và sức mạnh. Hơn thế, Tam Tòa, có thể sẽ còn là một địa danh khả dĩ chôn vùi thế lực của Gian Ác, Dối Trá và bạo quyền!
Nhưng trước hết, Tam Tòa ở mô? Tam Tòa là một họ đạo nằm trên bờ sông Nhật Lệ, thuộc tỉnh Quảng Bình, trước kia thuộc Tổng Giáo Phận Huế, nhưng đến ngày 15 tháng 5- 2006, Toà Tổng Giám Mục Húế chuyền Nam Giáo hạt Quảng Bình cho Giáo Phận Vinh, từ đó Tam Tòa thuộc Giáo Phận Vinh. Đức Giám Mục cai quản Gíao phận Vinh bổ nhiệm LM Lê thanh Hồng về quản sứ Sen Bằng kiêm xứ Tam Tòa. Tưởng cũng nên nhắc lại, đa số giáo dân của Tam Tòa đã di cư vào nam sau ngày 20-7-1954. Số còn lại cũng tản mát và dĩ nhiên dưới ngọn roi của chiến tranh, người ở lại đã phải nhận nhiều đau thương. Và cho đến nay, 34 năm sau ngày chấm dút chiến tranh, người dân Tam Toà vẫn chưa có điều kiện để tài lập lại ngôi thánh đường đã bị tàn phá bởi chiến tranh, nay chỉ còn trơ lại một cái tháp chuông với sân nền đổ nát.
Rồi theo những bản tin đã được loan tải, ngày 20 tháng 7 năm 2009, giáo dân Tam Toà cùng nhau dựng một láng trại trong sân nhà thờ củ chiều dài 9 mét chiều ngang 6 mét, để có nơi che mưa nắng khi LM đến cử hành nghi thức phụng vụ. Công việc tưởng chừng chính đáng và hết sức bình thường, bỗng nhiên trở thành cơn cuồng phong lôi cuốn cả nước, cả hải ngoại về Tam Toà, khi nhà cầm quyền địa phương huy động một lực lượng công an hùng hậu đến đập phá, triệt hạ láng trại vừa mới dựng và đánh đập giáo dân một cách dã man. Chưa hết, sau khi bị đánh đập một số giáo dân còn bị bắt giam một cách trái phép. Sau sự kiện này, Tam Tòa bỗng trở thành một địa điểm duy nhất trên toàn cõi Việt Nam có hai ngày đại nạn trùng lập vào ngày 20-tháng bảy. Ngày 20 tháng 7 năm 1954, phần đất của họ bị giao cho cộng sản, người dân Tam Toà đã phải bỏ của chạy lấy ngươi, cuốn gói vào nam tìm Tự Do. Và nay lại ngày 20 tháng 7- 2007, họ nhận đòn thù từ nhà nước Việt cộng vì lý do Tôn Gíao!
Còn người ở đâu mà nhiều thế à? Vậy đã ăn thua gì. Lúc gần đây đồng bào ta đã không còn ngạc nhiên khi thấy những hàng hàng lớp lớp người cầm Niềm Tin trong tay mà tiến lên nữa. Trái lại, khi có lời kêu gọi đi tìm Chân Lý, đi đòi lại Tự Do thì sẽ có muôn vạn “ Hàng hàng lớn lớp tiến lên hy sinh vì tình yêu”. Trường hợp Thuận Nghĩa hôm nay chỉ là khởi đầu thôi.. Chỉ có những con mắt đảng, con mắt của gian trá là bàng hoàng kinh sợ vì không hiểu tại sao. những người dân trong tay không một tắc sắt này, kể cả đàn bà trẻ con nữa, lại có thể hiên ngang, không thách đố mà làm cho toàn bộ hàng ngũ của nhà cầm quyền cộng phỉ phải e dè, rúng động!
Và còn hơn thế nữa, tôi dám cá rằng, những kẻ cầm lá thư trả lời của Tòa Giám Mục Xã Đoài trên tay đều há hốc mồm, trợn mắt lên nhìn nhau và nói không thành tiếng, rồi cũng không thể hiểu được tại sao chúng lại nhận được lá thư trả lời đanh thép như thế. Mà có phải là đanh thép không đâu, còn có cả những điều khoản kết tội như kết tội bọn trộm cướp nữa cơ chú! Thật là rụng rời tay chân!
Kề đến, làm gì có mật gấu mà uống, ông ta là một Linh Mục, Người chỉ biết theo tiếng gọi để viết lên sự thật và làm chứng cho sự thật thôi. Nếu các đồng chí biết nghe sự thật thì có việc gì phải la hoảng. Các đồng chí hãy nhớ cho kỹ nhá, Chỉ có tội ác mới chống lại sự thật, chống lại Công Lý mà thôi! Phải thế không nào?
Như thế, câu trả lời ngắn gọn và chính xác nhất cho sự kiện có từng hàng hàng lớp lớp tiến lên và trĩệu triệu người đi và viết cho sự thật là vì từ trong lòng họ đã có niềm tin tuyệt đối vào Đấng”: Ta là Đưòng là Chân Lý và là sự Sống”(X.Ga.4). Một khi họ đi tìm Chân Lý, làm chứng cho Chân Lý thì chính là lúc họ đi tìm Sự Sống. Sự sống trong lẽ thật mới là cuộc sống đáng sống. Người đi tìm sự sống trong Công Lý thì lại sợ cái chết ư? Nếu cái chết đã không làm họ khiếp sợ, há họ lại lo sợ bạo lực và gian dối của tà quyền hay sao?
Họ không sợ hãi, bởi vì lịch sử đã chứng mình rằng: Niềm tin của ngưòi Công Giáo đặt để vào Đấng là Sự Thật, là là Công Lý và là Sự Sống mà biểu tượng là Cây Thánh Gía là vĩnh viễn trường cửu. Không một kẻ nào, một thế lực nào có thể trấn áp, lay chuyễn được. Nếu chỉ tính riêng ở Việt Nam thôi, sự kiện này đã đưọc chúng minh qua các triều Minh Mạng Thiệu Trị, Tự Đức. Nay Việt cộng dám chà đạp Niềm Tin của họ là Đường là Chân Lý, là Cây Thánh Giá thì con đường diệt vong của chúng đã gần kề.
Bởi lẽ, lịch sử cũng cho thấy rằng, Tần thủy Hoàng, bạo ngược hơn đời, mà con cháu y truyền lại không qúa ba đời. Một Tào Tháo gian hùng, đời con Tào Phi chưa chết, cơ nhiệp đã tận. Riêng Hồ chí Minh xem ra về phần độc ác bạo ngược giết người không thua Tần Thủy Hoàng. Phần gian trá còn hơn cả Tào Tháo, đẻ con ra không dám nhận, bản thân xin làm nô lệ cho ngoại thù thì sẽ truyền được mấy đời đây? Liệu có còn tồn tại được hết tuổi đời con của ông ta hay không?
Câu trả lời đã có sẵn ở đây. Suốt từ 3-2-1930 cho đến nay, còn kế ác độc nào trong mưu toan tiêu diệt niềm tin của Tôn Giáo, đặc biệt là Công Giáo mà Hồ chí Minh và tập đoàn Việt cộng chưa đem ra thi hành?
Ngay sau ngày chia đôi nước Việt, đồng bào công giáo di cư vào nam tìm tự do khá nhiều, Hồ chí Minh nhân cơ hội ấy, ngầm kết án người công giáo theo giặc, nên các cơ sở, đất đai, tài sản của Giáo Hội, dù còn ngừơi ở lại trông coi hay tiếp tục việc thờ tự đều bị chúng chiếm đoạt và nhiều nhà thờ khác bị biến thành nhà kho của hợp tàc xã. Việc phụng vụ, tuy không chính thức ra thông báo cấm cản, nhưng cứ đến giớ phụng vụ thì chúng tổ chức phát thanh họp hành phá rối (điều này chúng cũng áp dụng tại một số nơi ở miền nam sau 30-4-1975). Kế đến, ngăn cấm các Linh Mục đến những xứ đạo không còn Linh Mục để cử hành phụng vụ. Việc học sinh dự tu thì coi như chấm hết. Nếu có ngưòi giáo dân đạo hạnh nào được chịu chức Linh Mục thì y như rằng họ đã tốt nghiệp từ đại học…. chui!
Riêng các nhà thờ ờ các tình lẻ hay miền quê thì nhân cơ hội chiến tranh, nhà nước biến nhà thờ, chùa chiền, nơi tôn nghiêm thành những pháo đài chống máy bay. Kết qủa, nếu nhà thờ bị đánh bom tan hoang thì thầy tớ Việt cộng mừng rỡ vì cơ hội tuyên truyền, kể tội ác của đế quốc Mỹ. Tam Tòa cũng là một trong những diện điển hình như thế. Riêng các nhà thờ vùng Cao Bắc Lạng, sau chiến tranh chống Mỹ lại được cải biến thành pháo đài chống Trung Quốc xâm lươc vào năm 1979. Nhờ chiến tranhh ấy, Việt cộng và Trung cộng đã phá nát cho bằng hết những nơi cần phải bảo vệ.
Chỉ có điều không giống ai theo kiểu xã hội chủ nghĩa Việt cộng là: Sau khi để cho Trung cộng phá xập rất nhiều nhà thờ, trường học ở phưong bắc và giết hại hàng chục ngàn dân, quân Việt Nam. Nhà nước chói lọi Việt cộng lại không một nửa lời lên án. Đã thế còn thành lập có đến 40 nghĩa trang thờ liệt sĩ Trung cộng trên đất nước Việt. Rồi đến năm 1999-2000. lại cúng luôn những phần đất béo như Bản Giốc, Nam Quan cho Trung cộng. Qủa thật, đây là một kỳ tích mà những Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống, Mạc đăng Dung nổi tiếng trong nghề cõng rắn cắn gà nhà cũng phải qùy bái phục công trạng bán nước của bè lũ Hồ chí Minh. Chói lọi…. đại chói lọi! Riêng những ngươi đem thân đi chống Trung Quốc năm nào thì ngậm hờn không có lấy một nơi dung thân. May mà nhà nước Việt cộng chưa cho lập bia mộ tập thể với bảng đề: Mồ chôn những tên phản động chống Trung Quốc vĩ đại! May! Thật là may cho những người đã chết…. nhầm trong cuộc chiến ấy!
Tuy nhiên, với muôn vàn mưu ma, chước qủy như thế, Hồ chí Minh và tập toàn Việt cộng cũng không thể nào làm suy giảm được niềm tin của ngươi Công Giáo đặt để lên biểu tượng Thánh Gía. Nói cách khác, càng trong nguy khó, niềm tin ấy càng tăng cao, vững bền và không bao giờ chúng có thể làm cho người công Giáo đi theo đường gỉa dối, gian trá được. Trái lại, khốn cho kẻ giơ chân đạp mũi nhọn. Bởi vì, con đường vô đạo ấy không dẫn chúng đến cuộc tồn sinh. Riêng Niềm Tin của người Công Giáo thì mãi mãi còn đây. Sẽ mãi mãi chiếu sáng mọi con đường, dù là con đường còn nằm trong bóng tối của sự chết và gian trá.
Khi biết không thể thắng nổi niềm tin của người Công Giáo, tại sao Việt cộng còn mở ra vụ Tam Tòa?
Sự thật là: Nhà cầm quyền Việt cộng đã không thể nào khoả lấp được tội trạng bán đất, dâng biển của Việt Nam từ Hoàng Sa, Trường Sa, đến Bản Giốc, Nam Quan, Tục Lãm và nay là Tây Nguyên, cho Trung cộng. Nhưng chúng cũng không dám thừa nhận tội ác này. Việc không dám thừa nhận, hay ngưng ngay tội buôn dân bán nước lại, đã dồn đám thái thú bước vào chân tường. Con đường giải quyết áp lực theo hướng xã hội chủ nghĩa là bạo lực. Đó là lý do của vụ việc Tam Tòa nổ ra. Lẽ dĩ nhiên, nhà nước Việt cộng không muốn gây thêm những xung đột vói các tôn giáo để chế độ sớm cáo chung. Nhưng, vì tình thế, không còn đường lựa chọn, đành phải mở ra những điểm nóng để giải tỏa bớt áp lực của dư luận.
Từ lý luận thực tề này và với một guồng máy công an trị, nhà nước Việt cộng chủ quan là vẫn có thể điều hành được bạo quyền và cũng giải tỏa được áp lực từ nhân dân. Nên khi vụ Hoàng Sa, Trường Sa trở nên sôi động, làm choáng váng dư luận, Việt công đã mở ra trận Toà Khâm Sứ, rồi Thái Hà, để thu hút chú tâm của mọi ngươì vào điểm nóng mà quên đi vụ Hòang Sa, Trưnờg sa. Bản cũ soạn lại, nay đến vụ quặng mỏ Bauxite tây nguyên, và nhiều vụ tàu lạ đuổi bắt ngư dân Việt Nam trong vùng biển Việt Nam, càng lúc áp lực càng đè nặng xuống trên đầu những kẻ bán nước hại dân. Khắp nơi biến động đã sẵn sàng nổ tung. Nay nhà thờ này tổ chức cầu nguyện cho Tây Nguyên, mai đến nơi khác hội thảo. Con vật đến lúc gần chết thêm hung hăng dữ tợn hơn. Cũng thế, nhà nước toan tính “ mở mặt trận “ làng mai“ở Di Linh làm điểm nóng. Kết qủa, cờ chưa đánh đã tan, không thu hút được sự chú ý của nhiều người. Bước vào đường cùng, Tam Tòa như một cái tên tiền định là địa điểm thứ ba, là lựa chọn đánh cuộc cho giải pháp giải tỏa áp lực nhất thời từ vụ Bauxite Tây Nguyên.
Cái kế đánh bùn sang ao của nhà nước này chưa biết đúng sai, nhưng địa điểm chúng lựa chọn thì hoàn toàn sai trái. Sai từ cơ bản đến tính toán. Bởi lẽ, họ không thể đoán ra được sức phản úng của người Công Giáo nói chung và giáo xứ Tam Tòa nói riêng. Đã thế, họ không bao giờ ngờ rằng sẽ nhận được những lá thư trả lời như một bản án của Toà Giám Mục Vinh. Sự khiêm nhường trong lá thư không phải không có, nhưng chắc chẳn rằng bạo lực không thể làm cho ngòi bút đi tìm sự thật ấy uón mình. Đã đứng trước cuộc dầu sôi lửa bỏng, người có trách nhiệm còn cho bọn đầu gấu, công an chìm giả xã hội đen để đánh đập các Linh Mục và giáo dân nữa thì chúng phải nhận lấy tất cả mọi hậu qủa khốc liệt nhất. Chúng phải nhớ rằng, sức mạnh không thể tựa trên bạo lực, vô luật pháp. Hơn thế, qua mọi thời đại, chưa bao giờ máu của người Công Giáo đã đổ ra trong vô ích.
Thay cho lời kết, kính thưa qúy anh chị em trong giáo xứ Tam Toà và Thuận Nghĩa, Quảng Bình, cách riêng những anh chị em đã bị cộng sản hành hung và bị giam giữ vì Chân Lý. Chúng tôi vô cùng kính phục niềm tin vững mạnh và lòng quả cảm của qúy anh chị đã biểu lộ vì đưc tin vì Công Lý. Niềm tin của qúy anh chị em hôm nay không những chỉ đi làm chứng cho Sự Thật, nhưng còn là đi xây dựng một tương lai mà Tự Do, Công Lý và Nhân Quyền phải được tôn trọng và thể hiện. Từng mỗi bước chân nhỏ bé của anh chị em hôm nay sẽ là những bước vị đại trong vận mệnh của dân tộc ngày mai. Bởi vì từ những bước chân này, Công Lý, Sự Thật sẽ triển nở và thành sức mạnh đạp dổ sợ hãi, tiêu diệt cường quyền và gian dối…
Chúng tôi cũng vô cùng kính phục sự trang nghiêm, tề chỉnh của tất cả mọi người khi đến tham dự những giờ cầu nguyện. Sự trang nghiêm này biểu lộ tâm tình của những người trong lề luật đi tìm Công Lý. Nhưng lại sẵn sàng mạnh mẽ đáp trả những kẻ không có phận sự như bọn đầu gấu, giã hoặc là thành phần bất hảo của xã hội đến phá rối trật tự trong những giờ kinh. Ở đâu thì cũng thế, luật lệ thưởng bảo vệ đời sống yên lành cho ngưoì dân, chứ không bảo vệ cho những thành phần bất hảo đến phá rối này. Nếu luật của nhà nước không có điều khoản quy định ngược lại, hãy đòi buộc nhà hữu trách phải đưa chúng ra trước tòa án.
Được như thế. Tam tòa không còn là nhỏ bé cô đơn bên bờ sông Nhật Lệ, nhưng Tam Tòa đã vươn vai lớn dậy giửa giang sơn. Và còn hơn thế, Tam Tòa đã và đang làm khởi sắc nghĩa vụ cao cả của một người dân trong nước có Độc Lập có tự chủ đi xây dựng Công Lý và Nhân Quyền cho mình và cho toàn dân. Tam Tòa đã không chỉ thắp lên ngọn lửa yêu quê hương trong Nìềm Tin, nhưng còn chiếu sáng Niền Tin đến mọi con đường và đến mọi nơi mọi chốn. Để từ bắc xuyên nam, từ đồng bằng lên đến miền rừng sâu núi thẳm, mọi người, mọi nhà, mọi giáo đường, mọi chùa chiền, mọi thánh thất Cao Đài, Hòa Hào cũng như toàn thể đồng bào ta ở khắp năm châu sẽ cùng nhau chờ một giờ lịch sử của quê hương. Tất cả cùng đồng thanh, đồng hành cất cao tiến hát vì Công Lý. Tất cả cùng khua chiêng, cùng đánh trống, cùng gõ mõ để truyền rao ngày hội của dân tộc đã đến. Tất cả cùng đứng, chung nhau Niềm Tin, tạo sức mạnh để lên giải trừ cường quyền gian dối, buôn dân dán nưóc, để đem lại Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Lý và đời sống ấm no an bình cho Vệt Nam…
Bảo Giang
สมัครสมาชิก:
บทความ (Atom)